MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐóa Hồng Gai Trong Lồng Hắc LongChương 11: MẢNH GHÉP TÀN KHỐC

Đóa Hồng Gai Trong Lồng Hắc Long

Chương 11: MẢNH GHÉP TÀN KHỐC

851 từ · ~5 phút đọc

Căn penthouse của Nam Cung Diễn chìm trong sự im lặng đến đáng sợ khi đồng hồ đã điểm ba giờ sáng. Mộc Hy ngồi bó gối trên sàn nhà tắm, ánh đèn vàng hiu hắt đổ bóng cô gầy guộc trên nền gạch men lạnh lẽo. Cô đã lén lấy chiếc máy tính cầm tay siêu nhỏ của mình ra, cắm chiếc thẻ nhớ mà cô trộm được từ ngăn bàn của hắn vào.

Tim cô đập nhanh đến mức tưởng chừng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Màn hình hiện lên hàng loạt tập tin mã hóa. Bằng kỹ năng của một chuyên gia tình báo, cô bắt đầu phá giải từng lớp bảo mật. Khi tệp tin cuối cùng mở ra, Mộc Hy cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại.

Đó là một đoạn video clip quay từ xa, bối cảnh là một kho cảng cũ nát từ mười năm trước. Trong hình, cha cô – Đại tá Mộc – đang đứng đối diện với một người đàn ông bí ẩn. Họ dường như đang trao đổi một chiếc vali. Nhưng điều kinh khủng nằm ở cuối đoạn phim: khi một tiếng súng vang lên, cha cô ngã xuống, và người đàn ông kia quay mặt lại để nhìn vào camera trước khi biến mất.

Gương mặt đó... dù đã mười năm trôi qua, dù có già đi, nhưng Mộc Hy không thể lầm được. Đó là cha của Nam Cung Diễn – người đứng đầu Nam Cung Gia thế hệ trước, kẻ đã chết trong một vụ nổ vài năm sau đó.

"Không thể nào..." Mộc Hy thầm thì, nước mắt lã chã rơi trên bàn phím.

Hóa ra, Nam Cung Gia không phải là người cứu giúp cha cô như lời hắn nói. Họ là kẻ đã nổ súng vào ông! Vậy tại sao Nam Cung Diễn lại nói cha cô còn sống? Hắn đang lừa dối cô để cô trung thành với hắn, hay hắn thực sự đang che giấu một sự thật còn khủng khiếp hơn?

Cạch.

Tiếng cửa phòng tắm mở ra. Nam Cung Diễn đứng đó, chiếc áo sơ mi đen phanh cúc, gương mặt hắn hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sắc lẹm khi nhìn thấy chiếc máy tính trên tay cô.

"Em đã thấy những gì?" Giọng hắn trầm và khàn, mang theo một áp lực vô hình.

Mộc Hy đứng phắt dậy, cô nhìn hắn bằng ánh mắt căm phẫn tột cùng. "Cha anh đã bắn cha tôi! Mười năm qua, các người đã biến cha tôi thành một quân cờ, biến tôi thành một trò đùa! Nam Cung Diễn, anh là một tên lừa đảo!"

Nam Cung Diễn không tiến lại gần, hắn chỉ tựa lưng vào khung cửa, thở dài một tiếng đầy mệt mỏi. "Đoạn video đó không phải là tất cả. Cha tôi đã bắn, đúng vậy, nhưng đó là để dàn dựng một cái chết giả nhằm cứu cha em khỏi sự truy sát của tổ chức Huyết Hồng. Nếu ông ấy không ngã xuống lúc đó, em nghĩ Huyết Hồng có để gia đình em yên ổn suốt mười năm qua không?"

"Tôi không tin anh!" Mộc Hy hét lên, cô lao về phía hắn, định dùng đòn khóa tay của cảnh sát.

Nhưng Nam Cung Diễn nhanh hơn, hắn nắm lấy cổ tay cô, xoay người ép cô vào tường. "Mộc Hy, nhìn thẳng vào mắt tôi này! Tôi có thể là một tên tội phạm, tôi có thể tàn nhẫn với kẻ thù, nhưng tôi chưa bao giờ nói dối em về cha em. Nếu tôi muốn giết ông ấy, tôi cần gì phải tốn bao nhiêu công sức để che giấu và nuôi dưỡng ông ấy suốt mười năm?"

Mộc Hy nhìn sâu vào đôi mắt xám tro của hắn. Cô thấy sự kiên định, thấy một chút đau đớn và cả sự cô độc. Cô là một cảnh sát, cô được huấn luyện để đọc vị tâm lý tội phạm, nhưng trước người đàn ông này, mọi kỹ năng của cô đều trở nên vô dụng. Cô thấy mình yếu lòng, cô thấy mình muốn tin hắn. Đó mới chính là điều khiến cô sợ hãi nhất.

"Ngày mai, tôi sẽ đưa em đi gặp ông ấy." Nam Cung Diễn buông tay cô ra, giọng hắn dịu lại. "Nhưng em phải hứa, sau khi gặp ông ấy, em phải hoàn toàn nghe theo sự sắp xếp của tôi. Macau đang biến động, Cục trưởng Vương và Huyết Hồng đã bắt đầu hành động rồi."

Mộc Hy im lặng, cô ngồi thụp xuống sàn, che mặt khóc. Sự thật và dối trá đan xen khiến cô kiệt sức. Cô không biết mình là một cảnh sát đang làm nhiệm vụ, hay chỉ là một người con gái đang tuyệt vọng tìm lại gia đình. Nam Cung Diễn lặng lẽ ngồi xuống cạnh cô, hắn không ôm cô, chỉ để cô tựa đầu vào vai mình.

Đêm đó, giữa hai con người ở hai đầu chiến tuyến, có một sợi dây liên kết vô hình bắt đầu thắt chặt lại.