Sáng ngày thứ ba bị giam cầm trên du thuyền "Hắc Long", Mộc Hy tỉnh dậy khi những tia nắng sớm chiếu qua cửa kính mạn tàu. Cô ngồi dậy, điều đầu tiên cô làm là kiểm tra các khớp xương và phản xạ của mình. Dù bị giam cầm, cô vẫn duy trì thói quen của một quân nhân: tập những động tác giãn cơ cơ bản ngay trên giường để đảm bảo cơ thể không bị đình trệ.
Mộc Hy nhìn cổ tay bị bầm tím do chiếc còng tay đêm qua, ánh mắt cô không hề có sự ủy mị hay khuất phục. Trong đầu cô lúc này không phải là nỗi đau thể xác, mà là một bản đồ tư duy về cấu trúc của con tàu này. Cô đã đếm được có bao nhiêu bước chân từ phòng ngủ ra hành lang, bao nhiêu vệ sĩ thay ca mỗi sáu tiếng. Đối với cô, đây không chỉ là một cuộc bắt cóc, mà là một nhiệm vụ nằm vùng bắt buộc ở cấp độ cao nhất.
Cửa phòng mở ra, Nam Cung Diễn bước vào. Hắn không còn vẻ hung bạo của đêm qua, thay vào đó là bộ vest xanh navy lịch lãm, tay cầm một chiếc máy tính bảng.
"Ăn đi." Hắn đặt khay đồ ăn xuống bàn. "Tôi không thích những món đồ chơi quá gầy gò."
Mộc Hy đứng dậy, thản nhiên đi đến bàn ăn. Cô cầm dao nĩa lên và ăn một cách bình tĩnh. Cô hiểu rằng, muốn chiến đấu, trước hết phải có sức khỏe. Cô không tuyệt thực như những cô gái yếu đuối trong tiểu thuyết.
"Tôi muốn thấy video về cha tôi," cô lạnh lùng nói, mắt không thèm nhìn hắn.
Nam Cung Diễn nhướn mày, có chút bất ngờ trước thái độ bình tĩnh của cô. Hắn xoay chiếc máy tính bảng về phía cô. Trên màn hình là một đoạn phim đen trắng, quay cảnh một người đàn ông trung niên đang ngồi trong một thư viện cũ kỹ. Dù gương mặt đã già đi nhiều và đầy vết sẹo, nhưng Mộc Hy lập tức nhận ra đôi mắt cương nghị ấy – Đại tá Mộc. Ông không phải đang bị tra tấn, ông đang nghiên cứu một tệp hồ sơ nào đó.
"Cha tôi đang ở đâu?" Giọng cô run rẩy trong tích tắc nhưng nhanh chóng lấy lại sự cứng cỏi.
"Ở một nơi mà công lý của em không chạm tới được," Nam Cung Diễn nhếch môi. "Ông ấy đang giúp tôi giải mã một mạng lưới tội phạm quốc tế mang tên 'Huyết Hồng'. Đúng vậy, Mộc Hy, cha em không phải kẻ phản bội, cũng không phải nạn nhân đơn thuần. Ông ấy đang thực hiện một nhiệm vụ bí mật suốt mười năm qua, và tôi là người duy nhất hỗ trợ ông ấy."
Mộc Hy chấn động. Thế giới quan của cô như bị đảo lộn. "Tại sao anh lại giúp ông ấy? Anh là một tên trùm buôn lậu!"
Nam Cung Diễn tiến lại gần, cúi xuống sát mặt cô. Mùi thuốc lá bạc hà phả vào hơi thở cô. "Trong thế giới này, đen và trắng không bao giờ tách biệt. Cha em cần quyền lực của Nam Cung Gia để tiêu diệt những kẻ mà luật pháp không thể chạm tới. Và tôi... tôi cần trí tuệ của ông ấy để bảo vệ đế chế của mình khỏi những kẻ phản bội như cục trưởng Vương của em."
Hắn đứng dậy, chỉnh lại cổ áo. "Đêm nay, chúng ta sẽ cập bến một hòn đảo bí mật. Em sẽ được gặp một người. Hãy cư xử cho đúng mực, vì phu nhân của Lôi Ngự Thiên cũng sẽ có mặt ở đó. Đừng làm tôi mất mặt."
Mộc Hy siết chặt nắm tay dưới gầm bàn. Cô hiểu ra một sự thật tàn khốc: Cha cô vẫn còn sống, nhưng ông đang chơi một ván bài chính trị quá lớn, và cô chính là quân cờ bảo hiểm mà Nam Cung Diễn dùng để trói buộc ông. Cô không chỉ là tù nhân, cô là một cảnh sát đang lạc giữa một cuộc chiến tình báo hỗn loạn.