MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐóa Hồng Gai Trong Lồng Hắc LongChương 6: TRÊN ĐẢO HOANG (H)

Đóa Hồng Gai Trong Lồng Hắc Long

Chương 6: TRÊN ĐẢO HOANG (H)

859 từ · ~5 phút đọc

Hòn đảo bí mật của Nam Cung Gia nằm tách biệt hoàn toàn trên bản đồ hàng hải quốc tế. Nơi đây không phải là một sào huyệt tội phạm tăm tối, mà là một thiên đường nghỉ dưỡng xa hoa với những biệt thự kính nhìn ra biển xanh ngắt.

Mộc Hy được đưa vào một căn phòng lộng lẫy, nơi đã chuẩn bị sẵn một bộ váy dạ hội màu xanh lục bảo. Cô soi mình trong gương, thấy một người phụ nữ xinh đẹp nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự sắc sảo của một thanh kiếm. Cô thầm nhủ: "Dù hắn có làm gì, mình vẫn là Mộc Hy. Mình phải tìm cách liên lạc với cha."

Buổi tiệc tối hôm đó diễn ra trong không khí trang trọng nhưng đầy áp lực. Mộc Hy khoác tay Nam Cung Diễn bước vào đại sảnh. Cô nhìn thấy Lôi Ngự Thiên đang đứng trò chuyện cùng những đối tác lớn, bên cạnh là Diệp Ninh Hinh. Khi hai người phụ nữ nhìn nhau, Ninh Hinh khẽ gật đầu, ánh mắt bà như muốn nói: "Hãy kiên nhẫn, mọi chuyện rồi sẽ có lối thoát."

Tuy nhiên, sự xuất hiện của Julian – một tay trùm buôn vũ khí hung bạo – đã khiến không khí trở nên căng thẳng. Hắn nhìn Mộc Hy bằng ánh mắt thèm khát và đưa ra những lời lẽ xúc phạm đến nghề nghiệp cũ của cô.

"Nghe nói cô là đại úy cảnh sát lừng lẫy? Không biết trên giường, cô có dùng còng số 8 với Nam Cung tiên sinh không?" Julian cười hô hố.

Mộc Hy không hề bối rối, cô mỉm cười lạnh lùng, cầm ly rượu vang lên và đáp trả: "Tôi chỉ dùng còng tay với tội phạm. Còn với những hạng người như ông, tôi thường dùng súng hơn."

Nam Cung Diễn bật cười ha hả, hắn kéo cô vào lòng, ánh mắt đầy vẻ tự hào. Hắn yêu cái khí chất bất khuất này của cô – thứ mà những cô gái õng ẹo khác không bao giờ có được.

Sau buổi tiệc, khi trở về biệt thự ven biển, Nam Cung Diễn dường như bị kích thích bởi sự mạnh mẽ của cô trước mặt đối thủ. Hắn đẩy cô vào cánh cửa phòng ngủ, hơi rượu vang nồng nàn lan tỏa.

"Hôm nay em làm tôi rất hãnh diện," hắn khàn giọng, bàn tay thô báp luồn vào mái tóc cô.

Mộc Hy đẩy hắn ra. "Đó chỉ là bản năng của một cảnh sát khi đối mặt với rác rưởi thôi."

"Vậy sao? Để tôi xem bản năng của em khi đối mặt với tôi sẽ thế nào." Nam Cung Diễn không cho cô cơ hội phản kháng, hắn bế thốc cô lên giường.

Lần này, sự chiếm hữu không còn mang màu sắc tra tấn như đêm đầu tiên trên tàu. Nam Cung Diễn dường như muốn dùng cơ thể mình để chinh phục linh hồn cô. Hắn hôn lên từng tấc da thịt cô, từ bờ vai mảnh khảnh đến những vết trầy xước trên chân do cuộc chạy trốn ở cảng.

Sự xâm nhập diễn ra mạnh mẽ nhưng mang theo một chút gì đó thiết tha kỳ lạ. Mộc Hy giằng xé dữ dội. Lý trí bảo cô phải đẩy hắn ra, nhưng cơ thể sau bao ngày căng thẳng tột độ lại vô tình tìm kiếm một sự giải tỏa. Cô cắn môi đến bật máu, đôi tay túm chặt lấy ga giường.

Nam Cung Diễn thúc mạnh, mỗi cú va chạm đều như muốn phá nát lớp vỏ bọc băng giá của cô. Hắn bắt cô nhìn vào mắt hắn, bắt cô phải thừa nhận rằng dù cô có là ai, thì lúc này, cô đang run rẩy dưới thân hắn.

"Nói đi, Hy... em không hề hận tôi như em tưởng, đúng không?" Hắn thầm thì bên tai cô, nhịp đẩy ngày càng dồn dập và cuồng nhiệt.

"Tôi hận anh... hận anh vì đã bắt cha tôi tham gia vào trò chơi này..." Mộc Hy nấc nghẹn. Cô không khóc vì nhục nhã, cô khóc vì sự bất lực của chính mình khi không thể ngăn cản trái tim mình có những nhịp đập lạ kỳ trước ác ma này.

Trận hoan lạc kéo dài đến tận khuya, trong tiếng sóng biển rì rào và mùi hương nồng cháy của tình dục đan xen với thù hận. Khi đạt đến đỉnh điểm, Nam Cung Diễn ôm chặt lấy cô, che chở cô trong vòng tay to lớn của mình. Hắn biết, cô là đóa hồng gai, và hắn thà bị gai đâm đến chảy máu cũng nhất quyết không buông tay.

Mộc Hy nằm lặng lẽ trong bóng tối, hơi thở dần ổn định. Cô biết, mình đang lún sâu vào một vũng lầy không lối thoát. Nhưng trong tay cô lúc này đang có một mảnh giấy nhỏ mà cô đã kịp trộm từ túi áo của Julian lúc ở bữa tiệc. Đó là tọa độ của một kho cảng bí mật.

Cô vẫn là cảnh sát. Và cuộc chơi của cô, bây giờ mới thực sự bắt đầu.