MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐoạt VợChương 1: THIÊN KIM NGÃ NGỰA

Đoạt Vợ

Chương 1: THIÊN KIM NGÃ NGỰA

842 từ · ~5 phút đọc

Mưa như trút nước xuống thành phố S. Những hạt mưa nặng trĩu đập vào cửa kính xe cảnh sát, tạo nên những âm thanh khô khốc, lạnh lẽo.

Tô Diệp đứng đó, đôi giày cao gót đắt tiền đã lấm lem bùn đất. Chiếc váy lụa trắng cao cấp giờ đây dính sát vào cơ thể gầy gò, run rẩy của cô. Cách đó không xa, những dải băng niêm phong màu vàng của tòa án đang dán đè lên cánh cổng sắt uy nghiêm của Tô gia.

Tất cả đã kết thúc rồi.

Cha cô bị giải đi ngay trước mắt cô. Anh trai biệt tích. Chỉ trong vòng hai mươi bốn giờ, từ một thiên kim tiểu thư "lá ngọc cành vàng", cô đã trở thành kẻ không nhà cửa, mang trên vai món nợ khổng lồ mà có dùng cả đời cũng không trả hết.

"Tô tiểu thư, mời cô tránh đường. Chiếc xe này sắp bị thu giữ." – Một viên chức lạnh lùng lên tiếng.

Tô Diệp lảo đảo lùi lại, đôi mắt trống rỗng nhìn theo chiếc xe chở cha mình khuất dần trong làn mưa trắng xóa. Cô muốn khóc, nhưng nước mắt dường như đã cạn khô từ đêm qua.

Đúng lúc đó, một dàn xe Rolls-Royce đen bóng, uy nghiêm như những con thú dữ trong đêm, từ từ rẽ màn mưa tiến lại gần. Chiếc xe dẫn đầu dừng lại ngay trước mặt cô. Một vệ sĩ mặc vest đen nhanh chóng bước xuống, cung kính mở cửa sau, tay cầm chiếc ô lớn che chắn cẩn thận.

Một đôi giày da thủ công bóng loáng đặt xuống nền đất bẩn thỉu. Tiếp đó là đôi chân dài thẳng tắp trong chiếc quần tây phẳng phiu.

Tô Diệp nheo mắt nhìn qua làn mưa. Khi bóng hình người đàn ông ấy hoàn toàn hiện ra, tim cô như ngừng đập.

Phó Tư Thành.

Người đàn ông quyền lực nhất giới tài chính hiện nay. Và cũng chính là kẻ năm xưa từng bị cha cô ném xấp tiền vào mặt, bị anh trai cô nhục mạ là "loại nghèo hèn không xứng chạm vào gấu váy của Tô Diệp".

Anh bước đến gần, hơi thở mang theo mùi thuốc lá bạc hà lạnh lẽo và mùi hương gỗ trầm đắt tiền. Chiếc ô che khuất ánh sáng, khiến gương mặt góc cạnh của anh chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt hổ phách là rực sáng lên sự nhạo báng.

"Tô tiểu thư, cảm giác từ đỉnh cao rơi xuống vực thẳm... thế nào?"

Giọng nói của anh trầm thấp, du dương như một bản nhạc cổ điển, nhưng lại chứa đựng độc tố khiến toàn thân Tô Diệp run lên vì sợ hãi.

Cô mím môi, cố giữ chút kiêu hãnh cuối cùng: "Phó tổng đến đây để xem trò cười của nhà họ Tô sao? Vậy thì anh thấy rồi đó, mời anh đi cho."

Phó Tư Thành khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh đưa bàn tay thon dài, thô bạo bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải ngước lên nhìn thẳng vào mình.

"Xem trò cười? Không, tôi bận lắm, không rảnh rỗi như vậy." – Anh cúi thấp xuống, môi sát bên tai cô, thì thầm – "Tôi đến đây để thu hồi nợ. Cha em nợ tôi ba ngàn tỷ. Anh trai em nợ tôi một mạng người. Còn em..."

Anh dừng lại, ánh mắt quét qua bờ vai đang run rẩy của cô, tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồng.

"Em nợ tôi mười năm thanh xuân bị vùi dập."

Tô Diệp nghẹn ngào: "Tôi sẽ trả... tôi sẽ đi làm, tôi sẽ trả dần cho anh..."

"Trả?" – Phó Tư Thành ném một xấp tài liệu xuống chân cô, mặc kệ nó bị nước mưa làm ướt sũng – "Cả đời này em cũng trả không nổi. Nhưng tôi có một cách khác."

Anh lấy ra một bản hợp đồng từ túi áo, đặt lên mu bàn tay đang run rẩy của cô. Tiêu đề chỉ vỏn vẹn hai chữ, nhưng đủ để khiến Tô Diệp sụp đổ hoàn toàn: "HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN".

"Ký vào đây. Tôi sẽ bảo lãnh cha em ra ngoài điều trị, sẽ xóa sạch nợ cho Tô gia."

Tô Diệp nhìn anh, uất ức đến mức bật cười trong nước mắt: "Anh muốn cưới tôi? Anh hận tôi như vậy, cưới tôi về để làm gì?"

Phó Tư Thành siết chặt vòng eo mảnh khảnh của cô, kéo sát vào lồng ngực cứng rắn của mình. Anh nghiến răng, từng chữ thốt ra đều mang theo sự hận thù lẫn si mê cực đoan:

"Cưới em về để danh chính ngôn thuận mà giam cầm em. Để mỗi đêm, em đều phải nhớ rằng... người đàn ông nghèo hèn năm đó, giờ là chủ nhân của em."

Dưới cơn mưa tầm tã, Tô Diệp run rẩy cầm lấy cây bút. Cô biết, một khi ký tên vào đây, cô sẽ bước vào một địa ngục mang tên Phó Tư Thành. Nhưng cô không còn đường lui nữa.