Tiếng sấm rền vang trên bầu trời thành phố S như muốn xé toạc không gian. Tô Diệp nhìn chằm chằm vào bốn chữ "Hợp đồng hôn nhân" đang nhòe đi dưới làn nước mưa. Những ngón tay cô trắng bệch, run rẩy cầm lấy cây bút máy nặng trịch mà Phó Tư Thành vừa đưa tới.
"Tại sao lại là tôi?" – Giọng cô khản đặc, tan loãng vào tiếng mưa – "Ngoài kia có biết bao nhiêu tiểu thư danh giá muốn bước chân vào Phó gia, tại sao anh lại chọn kẻ trắng tay như tôi?"
Phó Tư Thành không vội trả lời. Anh thản nhiên lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay bằng lụa, chậm rãi lau đi những giọt nước mưa vương trên gò má xanh xao của cô. Động tác ấy thoạt nhìn thì dịu dàng, nhưng lực tay lại mạnh đến mức khiến da thịt cô ửng đỏ.
"Vì họ không phải là em." – Anh cúi sát, hơi thở nóng hổi tương phản hoàn toàn với làn da lạnh lẽo của cô – "Cưới một người yêu mình thì có gì thú vị? Tôi muốn cưới kẻ hận mình nhất, để mỗi ngày nhìn em tuyệt vọng trong vòng tay tôi, đó mới là sự trả thù hoàn hảo nhất."
Tô Diệp hít một hơi lạnh, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt cổ họng mình. "Anh là đồ điên!"
"Phải, tôi điên." – Phó Tư Thành cười nhạt, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn tột cùng – "Và kẻ điên này là hy vọng duy nhất của cha em. Tô tiểu thư, em còn mười giây. Hoặc là ký vào đây và trở thành Phó phu nhân, tôi sẽ lệnh cho luật sư dừng ngay việc phát mại tài sản và chuyển cha em đến bệnh viện tư nhân tốt nhất. Hoặc là..."
Anh buông cằm cô ra, lùi lại một bước, để mặc nước mưa dội xuống người cô.
"Hoặc là em có thể giữ lại sự kiêu hãnh hão huyền đó, và ngày mai sẽ nhận được tin cha mình qua đời trong trại tạm giam vì bệnh tim tái phát. Em chọn đi."
Tô Diệp nhắm mắt lại. Hình ảnh người cha già yếu bị áp giải, gương mặt tái nhợt của ông hiện ra trong tâm trí. Cô biết Phó Tư Thành không nói chơi. Người đàn ông này một khi đã ra tay, tuyệt đối sẽ không để lại đường sống cho đối thủ.
Cạch.
Cây bút máy chạm vào mặt giấy ướt sũng. Tô Diệp nghiến răng, ký tên mình vào vị trí bên cạnh tên của anh. Từng nét chữ như những nhát dao khắc vào tim cô.
Ngay khi nét cuối cùng kết thúc, Phó Tư Thành lập tức giật lấy bản hợp đồng. Anh hài lòng nhìn cái tên "Tô Diệp" nằm cạnh "Phó Tư Thành", rồi đột ngột nhấc bổng cô lên theo kiểu công chúa.
Tô Diệp hoảng hốt bám chặt lấy vai anh theo bản năng. Lồng ngực anh cứng như đá, vững chãi và nóng rực.
"Buông tôi ra! Tôi tự đi được!"
"Kể từ giây phút này, đôi chân của em, cơ thể của em, ngay cả ý chí của em... đều thuộc về tôi." – Anh lạnh lùng thốt ra mệnh lệnh, sải bước đưa cô vào trong chiếc xe Rolls-Royce sang trọng – "Đừng để tôi thấy em chạm chân xuống đống bùn bẩn thỉu này một lần nào nữa. Em bây giờ... là vật sở hữu của Phó Tư Thành này."
Cửa xe đóng sầm lại, cách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào và lạnh lẽo bên ngoài. Không gian bên trong xe sặc s mùi da thuộc đắt tiền và hương nước hoa nam tính nồng đậm.
Phó Tư Thành nhấn nút ngăn cách với tài xế, rồi bất ngờ ép cô vào góc ghế da. Anh tháo chiếc cà vạt, thong thả quấn lấy hai cổ tay của cô, thắt lại một nút chặt chẽ.
"Anh làm gì vậy?" – Tô Diệp vùng vẫy, đôi mắt ngập tràn sự kinh hãi.
"Tôi đang giúp em thích nghi với thân phận mới." – Ánh mắt Phó Tư Thành tối sầm lại, anh nhìn cô như một thợ săn đang thưởng thức con mồi đã sa lưới – "Chào mừng em đến với địa ngục, Phó phu nhân."
Chiếc xe lao vút đi trong đêm tối, hướng về phía biệt thự biệt lập trên đỉnh núi, nơi sẽ trở thành chiếc lồng vàng giam cầm cuộc đời của nàng tiểu thư sa cơ.