Tiếng còi xe cấp cứu xé toạc màn đêm tĩnh mịch của khu biệt thự đỉnh núi. Tô Diệp được đưa đi trong tình trạng hôn mê sâu, nhưng ngay khi vừa tỉnh lại sau mũi tiêm hồi sức, câu đầu tiên cô thốt ra vẫn là: "Cha tôi... cứu cha tôi..."
Phó Tư Thành nhìn gương mặt tái nhợt, đôi môi không còn chút sắc máu của cô, tim anh thắt lại. Anh không nói một lời, ra lệnh cho đoàn xe hộ tống đưa cô thẳng đến bệnh viện quốc tế nơi ông Tô đang điều trị. Anh hiểu rằng, nếu lúc này không cho cô gặp cha, cô sẽ thực sự buông xuôi tất cả.
Tại sảnh bệnh viện, bầu không khí bỗng trở nên hỗn loạn lạ thường. Các y tá chạy đôn chạy đáo, tiếng chuông báo động vang lên liên hồi từ tầng khu VIP.
"Có chuyện gì?" – Phó Tư Thành chặn một vị bác sĩ lại, giọng nói đanh thép đầy uy quyền.
"Phó tổng! Thật may là anh đã đến. Bệnh nhân Tô vừa gặp biến cố đột ngột. Có kẻ đã đột nhập vào phòng máy, ngắt hệ thống vận hành máy thở của ông ấy!"
Tô Diệp đứng bên cạnh, nghe thấy những lời đó thì cả thế giới quanh cô như sụp đổ. Cô không đợi Phó Tư Thành, lấy hết sức bình sinh lao về phía thang máy.
Khi cánh cửa phòng bệnh bật mở, đập vào mắt cô là cảnh tượng kinh hoàng: Cha cô – ông Tô – đang co giật dữ dội trên giường, các chỉ số trên máy đo nhịp tim rơi xuống mức báo động đỏ, phát ra những tiếng tít tít kéo dài lạnh lẽo.
"Cha! Cha ơi!" – Cô nhào tới, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy nắm lấy tay ông.
Đúng lúc đó, một bóng đen đứng ở góc phòng định lẩn ra ngoài. Phó Tư Thành nhanh như chớp lao tới, tung một cú đá uy lực khiến kẻ đó ngã văng ra sàn. Anh bóp chặt cổ hắn, gằn giọng: "Ai sai mày đến? Nói!"
Kẻ đó nhìn thấy Phó Tư Thành thì mặt cắt không còn giọt máu, hắn lắp bắp: "Tôi... tôi không biết... có người đưa tiền..."
Các bác sĩ ập vào để thực hiện cấp cứu khẩn cấp cho ông Tô. Tô Diệp bị đẩy ra ngoài hành lang. Cô ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, đôi mắt trống rỗng nhìn qua ô cửa kính nhỏ.
Phó Tư Thành bước đến phía sau cô, định đưa tay vỗ về nhưng cô đột ngột quay lại, ánh mắt rực lửa hận thù:
"Phó Tư Thành! Có phải anh không? Anh hận nhà tôi đến mức này sao? Anh nói sẽ cứu ông ấy, nhưng anh lại muốn ông ấy chết trong sự đau đớn này sao? Anh là đồ súc sinh!"
Phó Tư Thành đứng sững người. Cơn giận dữ bùng lên trong lòng anh nhưng ngay lập tức bị dập tắt bởi sự đau lòng. Anh nhìn vào mắt cô, giọng nói trầm xuống nhưng vô cùng kiên định:
"Tô Diệp, nhìn cho kỹ. Nếu tôi muốn ông ta chết, tôi chỉ cần rút phích cắm máy thở từ lâu rồi, không cần phải tốn công dàn dựng một màn kịch rẻ tiền này. Có kẻ muốn đổ tội cho tôi, và kẻ đó cũng muốn mạng của cha em để cắt đứt mọi manh mối về vụ phá sản năm xưa."
Tô Diệp lặng đi. Những lời nói của anh đánh mạnh vào lý trí đang rối loạn của cô. Đúng lúc đó, bác sĩ bước ra, mồ hôi đầm đìa: "Đã qua cơn nguy kịch. Nhưng thưa Phó tổng, chúng tôi tìm thấy trong ống truyền dịch của bệnh nhân có một loại hóa chất gây sốc tim. Đây không phải lỗi kỹ thuật... đây là mưu sát."
Phó Tư Thành nheo mắt, sát khí tỏa ra khiến cả hành lang như đóng băng. Anh nhìn kẻ đang bị vệ sĩ khống chế dưới sàn, rồi nhìn sang Tô Diệp – người đang run rẩy vì sợ hãi.
"Tô Diệp, hãy ở yên đây dưới sự bảo vệ của người của tôi." – Anh cúi xuống, lần đầu tiên dịu dàng nắm lấy tay cô trước mặt mọi người – "Tôi sẽ đi tìm ra kẻ đứng sau chuyện này. Kể từ giờ phút này, kẻ thù của em cũng chính là kẻ thù của Phó Tư Thành tôi."
Anh quay lưng bước đi, bóng lưng cao lớn ấy lần đầu tiên khiến Tô Diệp cảm thấy không phải là một sự giam cầm, mà là một sự che chở. Cô nhìn theo anh, trong lòng dấy lên một nỗi hoang mang tột độ: Nếu không phải Phó Tư Thành, thì kẻ thực sự muốn phá hủy gia đình cô... là ai?