MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐoạt VợChương 14: SỰ PHẢN KHÁNG TUYỆT VỌNG

Đoạt Vợ

Chương 14: SỰ PHẢN KHÁNG TUYỆT VỌNG

759 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm bị nhục mạ là "món hàng", Tô Diệp hoàn toàn thay đổi. Cô không còn cố gắng trốn chạy, cũng không còn tranh cãi với Phó Tư Thành. Cô chọn một cách phản kháng cực đoan và tàn khốc nhất: Tuyệt thực và câm lặng.

Ba ngày trôi qua, Tô Diệp không chạm vào một hạt cơm, không uống một ngụm nước. Cô cứ ngồi bất động bên khung cửa sổ bị đóng đinh, nhìn những tia sáng le lói qua khe hở như một pho tượng đá. Làn da vốn đã trắng giờ đây trở nên xanh xao tới mức gần như trong suốt, đôi môi nứt nẻ rớm máu khô.

Quản gia Lâm hốt hoảng báo tin cho Phó Tư Thành. Anh bỏ dở cuộc họp quan trọng của tập đoàn, lao về biệt thự với gương mặt sát khí đằng sát khí.

Rầm!

Cánh cửa phòng bật mở. Phó Tư Thành nhìn thấy người phụ nữ gầy rộc đang tựa đầu vào tường, trái tim anh bỗng thắt lại một cơn đau buốt mà anh không thể lý giải. Anh bước tới, giật phăng khay cháo còn nóng hổi từ tay người hầu, đặt mạnh xuống bàn trước mặt cô.

"Ăn!" – Anh ra lệnh, giọng nói run rẩy vì tức giận lẫn lo âu.

Tô Diệp không nhúc nhích. Ngay cả một cái chớp mắt cô cũng không dành cho anh.

Phó Tư Thành phát điên, anh bóp chặt lấy hai vai cô, lắc mạnh: "Tô Diệp! Em định dùng cái chết để uy hiếp tôi sao? Em tưởng em chết rồi tôi sẽ tha cho cha em sao? Tôi nói cho em biết, nếu em chết, tôi sẽ ném ông ta ra đường ngay lập tức!"

Nghe đến tên cha, lông mi Tô Diệp khẽ rung động, nhưng ánh mắt cô vẫn trống rỗng như một hố đen không đáy. Cô khàn giọng, thanh âm nhỏ đến mức như tiếng lá rụng:

"Vậy thì anh cứ giết ông ấy đi... rồi giết cả tôi nữa. Phó Tư Thành, anh thắng rồi. Anh đã đoạt được tất cả, chỉ trừ một thứ mà kẻ như anh sẽ mãi mãi không bao giờ có được."

Anh nghiến răng, dí sát mặt mình vào mặt cô, hơi thở hổn hển: "Thứ gì?"

"Sự khuất phục của linh hồn tôi." – Cô nhìn thẳng vào mắt anh, một nụ cười nhạt nhẽo nhưng đầy khinh miệt hiện lên – "Anh có thể giam cầm thể xác này, có thể mua nó bằng ba ngàn tỷ, nhưng anh sẽ không bao giờ khiến tôi yêu anh hay nể sợ anh thêm một lần nào nữa. Trong mắt tôi hiện tại, anh chỉ là một kẻ đáng thương đang cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng quyền lực bẩn thỉu."

"Câm mồm!"

Phó Tư Thành gầm lên, anh vơ lấy bát cháo, múc một thìa rồi thô bạo ép cô phải há miệng: "Tôi bắt em ăn! Em không được phép chết khi tôi chưa cho phép!"

Tô Diệp không chống cự, cô để anh đổ cháo vào miệng, nhưng ngay giây sau, cơ thể cô phản ứng dữ dội. Cô nôn thốc nôn tháo ra ga giường trắng muốt. Màu đỏ của máu trộn lẫn với màu trắng của cháo tạo nên một cảnh tượng kinh hoàng. Cơ thể cô đã suy kiệt đến mức không còn tiếp nhận được thực phẩm.

Nhìn thấy vệt máu tươi trên môi cô, Phó Tư Thành hoàn toàn hoảng loạn. Vẻ lạnh lùng quyền lực bỗng chốc tan biến. Anh run rẩy bế xốc cô lên, ôm chặt vào lòng như sợ rằng chỉ cần nới tay ra, cô sẽ tan biến thành khói bụi.

"Đừng... Diệp nhi, đừng như vậy..." – Lần đầu tiên anh gọi tên cô một cách tha thiết, không còn xưng hô "tôi - cô" đầy hận thù – "Tôi xin lỗi... em ăn một chút đi, tôi sẽ đưa em đi thăm cha, được không? Tôi sẽ mở cửa sổ, tôi sẽ tháo vòng chân cho em... chỉ cần em sống thôi."

Sự phản kháng tuyệt vọng của Tô Diệp cuối cùng đã đánh sập lớp vỏ băng giá của ác ma. Anh nhận ra mình không sợ cô hận mình, anh chỉ sợ cô không còn tồn tại trên cõi đời này nữa.

Tô Diệp tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đập loạn xạ của người đàn ông quyền lực này. Cô thắng rồi, nhưng chiến thắng này sao lại đắng chát đến thế.

"Muộn rồi, Tư Thành..." – Cô thì thầm rồi lịm đi trong vòng tay anh.