MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐoạt VợChương 13: "EM CHỈ LÀ MÓN ĐỒ TÔI MUA VỀ"

Đoạt Vợ

Chương 13: "EM CHỈ LÀ MÓN ĐỒ TÔI MUA VỀ"

692 từ · ~4 phút đọc

Bầu không khí trong biệt thự Phó gia đông cứng lại như một hầm băng. Sau câu nói lạnh lùng ngoài vườn hoa, Phó Tư Thành không rời đi mà lôi thốc Tô Diệp vào trong thư phòng.

Anh ném cô xuống chiếc ghế sofa bằng da cao cấp, rồi thong thả rót cho mình một ly rượu mạnh. Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống gương mặt góc cạnh của anh, tạo nên những mảng sáng tối đầy ma mị và tàn nhẫn.

"Đau không?" – Anh hất cằm về phía gò má vẫn còn dấu tay đỏ ửng của cô, giọng nói hờ hững như đang hỏi về thời tiết.

Tô Diệp nhìn anh, đôi mắt chứa chan sự thất vọng: "Phó Tư Thành, nếu anh hận tôi đến thế, tại sao không để Diệp Linh đánh chết tôi cho xong? Tại sao còn phải đóng vai vị cứu tinh vĩ đại làm gì?"

Cạch.

Phó Tư Thành đặt mạnh ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh va chạm khiến Tô Diệp giật mình. Anh bước tới, chống hai tay xuống thành ghế, giam cầm cô trong khoảng không gian chật hẹp.

"Cứu tinh?" – Anh cười khẩy, hơi thở nồng nặc mùi rượu mạnh phả vào mặt cô – "Tô Diệp, em tự đề cao mình quá rồi. Tôi cứu em chẳng qua vì tôi chưa chơi chán. Em tưởng cái tát của Diệp Linh là sự sỉ nhục sao? Không, sự sỉ nhục lớn nhất của em chính là đang ở đây, tiêu những đồng tiền của tôi và ngủ trên giường của tôi."

Anh thô bạo nắm lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt hổ phách đang rực cháy sự tàn khốc:

"Đừng quên thân phận của mình. Em không phải là Phó phu nhân thực sự, em chỉ là một món đồ tôi mua về từ đống đổ nát của Tô gia với giá ba ngàn tỷ. Một món hàng thì không có quyền đòi hỏi sự tôn trọng, càng không có quyền được đau lòng."

Từng chữ anh thốt ra như những mũi kim đâm vào trái tim đã chằng chịt vết sẹo của Tô Diệp. Cô run rẩy, giọng nói nghẹn đặc: "Hóa ra... trong mắt anh, tôi chỉ là một món hàng?"

"Chứ em nghĩ là gì? Tình yêu sao?" – Phó Tư Thành gằn giọng, bàn tay siết chặt cằm cô hơn – "Em nghĩ tôi vẫn là tên nghèo hèn mười năm trước luôn quỳ gối xin em một cái nhìn? Tô Diệp, tỉnh lại đi. Tôi mua em về để nhìn em héo mòn, để nhìn em phải cầu xin tôi mỗi đêm. Đó mới là giá trị của em."

Nói rồi, anh bất ngờ xé toạc bản hợp đồng hôn nhân đặt trên bàn, ném những mảnh giấy vụn vào mặt cô.

"Kể từ giờ, bản hợp đồng này vô dụng. Em thậm chí còn không xứng đáng với một tờ giấy cam kết. Em chỉ là nô lệ của tôi, cho đến khi tôi chán ghét cái cơ thể này thì thôi."

Tô Diệp nhìn những mảnh giấy rơi lả tả như tuyết trắng, lòng cô hoàn toàn nguội lạnh. Cô không khóc nữa, ánh mắt trở nên trống rỗng đến đáng sợ. Cô im lặng, không phản kháng, không tranh cãi, chỉ đứng dậy và bước đi như một cái bóng không hồn.

Nhìn bóng lưng cô gầy gò khuất dần sau cánh cửa, Phó Tư Thành đột ngột vung tay gạt phăng mọi thứ trên bàn làm việc. Tiếng đổ vỡ vang lên chói tai. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng vì cơn giận dữ không tên.

Anh đã thắng. Anh đã chà đạp được lòng tự tôn của cô. Nhưng tại sao trong lòng anh lại cảm thấy trống rỗng và đau đớn đến mức nghẹt thở?

Anh nhìn bàn tay mình – bàn tay vừa mới bóp cằm cô – hiện giờ đang run rẩy không thôi. Phó Tư Thành tự cười giễu chính mình. Anh là kẻ "đoạt" vợ, là kẻ nắm quyền sinh sát, nhưng thực chất, anh chính là tù nhân trong tình yêu điên cuồng và hận thù của chính mình.