MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐoạt VợChương 12: CÁI TÁT CỦA NGƯỜI YÊU CŨ

Đoạt Vợ

Chương 12: CÁI TÁT CỦA NGƯỜI YÊU CŨ

868 từ · ~5 phút đọc

Sự kiện Phó Tư Thành công khai bảo vệ Tô Diệp tại bữa tiệc đã gây ra một cơn địa chấn trong giới hào môn. Nhưng đi kèm với sự ngưỡng mộ là những cơn sóng ngầm đầy đố kỵ.

Sáng hôm sau, khi Phó Tư Thành vừa rời khỏi biệt thự để đi họp, một vị khách không mời mà đến. Đó là Diệp Linh – thiên kim tiểu thư của tập đoàn đá quý đá quý danh tiếng, người bấy lâu nay vẫn được coi là "môn đăng hộ đối" nhất với Phó Tư Thành.

Tô Diệp đang ngồi trong vườn hoa, trên tay vẫn còn cầm cuốn sách đọc dở, thì Diệp Linh bước tới. Với đôi giày cao gót nhọn hoắt và bộ váy hiệu sang chảnh, cô ta nhìn Tô Diệp như nhìn một thứ rác rưởi dạt vào bờ.

"Cô chính là Tô Diệp?" – Diệp Linh hất hàm, giọng đầy vẻ khinh miệt.

Tô Diệp đứng dậy, bình thản đáp: "Tôi là vợ của Phó Tư Thành. Cô tìm anh ấy có việc gì?"

"Vợ?" – Diệp Linh bật cười lớn, tiếng cười chói tai – "Cô tưởng cái danh phận bù nhìn đó là thật sao? Tư Thành cưới cô về chẳng qua là để trả thù cho những nhục nhã năm xưa nhà họ Tô gây ra cho anh ấy thôi. Cô chỉ là một món đồ chơi tiêu khiển, là một công cụ để anh ấy trút giận. Đừng mơ mộng mình là phu nhân thật sự."

Tô Diệp mím môi: "Dù là gì đi nữa, đó cũng là chuyện của chúng tôi. Mời cô về cho."

"Chuyện của hai người?" – Diệp Linh bước tới một bước, ánh mắt long sòng sọc – "Cô có biết mười năm qua ai là người đứng sau hỗ trợ anh ấy không? Ai là người cùng anh ấy vượt qua những ngày tháng trắng tay? Là tôi! Còn cô, khi đó cô đang ở đâu? Cô đang đứng trên lầu cao khinh bỉ anh ấy!"

Bất ngờ, Diệp Linh vung tay.

Chát!

Một tiếng tát khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng của khu vườn. Gương mặt Tô Diệp lệch sang một bên, dấu tay đỏ ửng hiện rõ trên làn da trắng sứ. Cú tát mạnh đến mức khiến cô choáng váng, ngã quỵ xuống thảm cỏ.

"Cái tát này là để nhắc cho cô nhớ vị trí của mình." – Diệp Linh nghiến răng – "Đồ đàn bà rẻ tiền bán thân cứu cha. Tư Thành chỉ đang thương hại cô như thương hại một con chó trung thành thôi. Sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ đá cô ra khỏi đây như cách cha cô từng đá anh ấy ra khỏi cổng Tô gia!"

Tô Diệp ôm lấy gò má đang sưng tấy, nước mắt trào ra nhưng cô không để mình phát ra tiếng khóc. Những lời của Diệp Linh như những nhát dao đâm vào vết thương vừa mới chớm lành của cô. Phải, cô lấy tư cách gì để tự mãn? Cô chỉ là một kẻ tội đồ đang trả nợ.

Đúng lúc đó, tiếng xe phanh gấp vang lên từ phía cổng. Phó Tư Thành bước xuống xe, khuôn mặt sa sầm khi thấy cảnh tượng trước mắt.

Diệp Linh lập tức thay đổi sắc mặt, cô ta chạy lại phía anh, giả vờ hốt hoảng: "Tư Thành, anh xem, em chỉ đến hỏi thăm một chút mà Tô tiểu thư đã tự ngã rồi khóc lóc..."

Phó Tư Thành không nhìn Diệp Linh lấy một cái, anh lướt qua cô ta như một làn khói, bước đến bên cạnh Tô Diệp. Khi thấy dấu tay đỏ chót trên mặt cô, hơi thở của anh bỗng chốc trở nên hỗn loạn.

"Ai cho phép cô đụng vào cô ấy?" – Giọng nói của anh trầm thấp nhưng chứa đựng sự nổ tung của một núi lửa.

Diệp Linh run rẩy: "Anh... anh vì loại phụ nữ này mà quát em sao? Chúng ta đã quen nhau mười năm..."

"Cút!" – Phó Tư Thành gầm lên, ánh mắt hổ phách vằn lên những tia máu đáng sợ – "Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai. Diệp gia muốn phá sản theo Tô gia đúng không?"

Diệp Linh tái mét mặt mày, nhục nhã xách túi chạy đi.

Trong vườn chỉ còn lại hai người. Phó Tư Thành định đưa tay chạm vào gò má cô, nhưng Tô Diệp lại né tránh. Cô nhìn anh bằng đôi mắt đẫm lệ, giọng nói nghẹn ngào:

"Anh ấy nói đúng phải không? Anh cứu tôi, bảo vệ tôi, chỉ vì muốn hành hạ tôi lâu hơn, muốn tôi cảm thấy nhục nhã hơn khi nhận sự bố thí của kẻ thù... đúng không?"

Phó Tư Thành đứng sững lại. Bàn tay đang lơ lửng trong không trung của anh siết chặt thành nắm đấm. Anh muốn phủ nhận, muốn nói rằng anh phát điên khi thấy cô bị đau, nhưng cái tôi kiêu ngạo và sự hận thù mười năm đã ngăn anh lại.

"Biết vậy là tốt." – Anh lạnh lùng thốt ra một câu trái lòng, rồi quay lưng bỏ đi, để lại một mình Tô Diệp giữa vườn hoa hồng gai rỉ máu.