Sau trận ốm thập tử nhất sinh, Phó Tư Thành dường như nới lỏng sự kiểm soát thể xác nhưng lại siết chặt quyền sở hữu về danh phận. Anh ra lệnh cho những nhà thiết kế hàng đầu mang đến bộ sưu tập "Bóng đêm duy nhất" – bộ trang sức kim cương đen quý giá mà anh đã đấu giá thành công với con số trên trời.
"Hôm nay, giới thượng lưu thành phố S có một buổi dạ tiệc kỷ niệm. Em sẽ đi cùng tôi." – Phó Tư Thành vừa nói vừa cài chiếc trâm cài tóc bằng đá quý lên mái tóc búi cao quý phái của Tô Diệp.
Tô Diệp nhìn mình trong gương, chiếc váy dạ hội màu đen huyền bí ôm sát đường cong cơ thể, khiến cô trông như một nữ thần bóng đêm đầy kiêu hãnh nhưng cũng thật u sầu. Cô khẽ đáp: "Anh không sợ tôi lại làm anh mất mặt sao?"
Phó Tư Thành ôm lấy vai cô từ phía sau, ánh mắt nhìn thẳng vào cô trong gương: "Mất mặt? Từ nay về sau, ai dám nhìn khinh em, chính là khinh rẻ Phó Tư Thành tôi."
Tại sảnh tiệc lộng lẫy, sự xuất hiện của hai người một lần nữa gây rúng động. Nhưng lần này, không còn những lời xì xào công khai như trước. Uy áp tỏa ra từ Phó Tư Thành quá lớn, khiến người ta chỉ dám đứng từ xa quan sát.
Lâm Minh – gã hôn phu cũ đốn mạt – lại một lần nữa xuất hiện. Hắn ta vẫn chưa rút ra bài học, hoặc có lẽ cậy thế gia tộc vừa ký được hợp đồng lớn nên tự tin bước tới, tay lăm lăm ly rượu.
"Ồ, Phó tổng lại đưa 'món đồ chơi' này đi dạo sao? Xem ra anh nâng niu cô ta quá nhỉ? Nhưng loại hàng đã qua tay tôi..."
Xoảng!
Một tiếng động khô khốc vang lên. Ly rượu trong tay Lâm Minh bị Phó Tư Thành gạt phăng, vỡ tan tành dưới sàn nhà. Rượu vang đỏ bắn tung tóe lên đôi giày da bóng lộn của hắn. Cả khán phòng nín thở.
Phó Tư Thành thong thả rút chiếc khăn tay, lau đi một giọt rượu tình cờ bắn lên mu bàn tay mình, giọng nói trầm thấp nhưng lạnh thấu xương tủy:
"Lâm thiếu, có lẽ anh quên chưa đọc tin tức sáng nay. Tập đoàn Lâm thị vừa bị thu hồi giấy phép đầu tư dự án phía Đông do nghi ngờ gian lận tài chính. Và người ký lệnh thu hồi đó... chính là tôi."
Lâm Minh mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp: "Phó... Phó tổng, anh vì một đứa con gái phá sản mà..."
"Cô ấy không phải là 'đứa con gái phá sản'." – Phó Tư Thành đột ngột vòng tay qua eo Tô Diệp, kéo cô sát vào lồng ngực mình trước hàng trăm ống kính máy ảnh – "Nghe cho kỹ đây. Tô Diệp là Phó phu nhân hợp pháp, là người phụ nữ duy nhất có quyền đứng cạnh tôi. Kẻ nào còn dám dùng những từ ngữ bẩn thỉu đó để gọi cô ấy, tôi sẽ khiến gia tộc của kẻ đó biến mất khỏi thành phố này trong vòng 24 giờ."
Anh quay sang nhìn Tô Diệp, ánh mắt hổ phách bỗng trở nên thâm tình một cách lạ thường: "Em muốn hắn ta phải xin lỗi như thế nào?"
Tô Diệp bàng hoàng nhìn người đàn ông bên cạnh. Cô không ngờ anh lại công khai bảo vệ cô một cách cực đoan như vậy. Nhìn Lâm Minh đang run rẩy, cô chỉ cảm thấy ghê tởm, khẽ nói: "Tôi không cần lời xin lỗi từ loại người này."
"Được, vậy thì quỳ xuống, tự vả miệng mình rồi biến cho khuất mắt vợ tôi." – Phó Tư Thành lạnh lùng ra lệnh.
Giữa sự chứng kiến của giới thượng lưu, Lâm Minh nhục nhã quỳ xuống thực hiện theo lời anh. Đây là màn trả thù tàn khốc nhất dành cho kẻ đã sỉ nhục cô ở chương trước.
Khi ra về, trên xe, Tô Diệp vẫn còn bần thần. Cô nhìn xuống bàn tay mình đang bị Phó Tư Thành nắm chặt, khẽ hỏi: "Tại sao anh lại làm vậy? Anh nói cưới tôi về để hành hạ kia mà?"
Phó Tư Thành xoay mặt đi, nhìn ra cửa sổ xe, giọng nói pha chút gắt gỏng để che giấu tâm tư:
"Tôi hành hạ em là chuyện của tôi. Kẻ khác không có tư cách."
Anh bỗng kéo tay cô lên, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay, ánh mắt rực cháy sự chiếm hữu: "Tô Diệp, thế giới này chỉ tôi được phép làm em khóc. Nhớ kỹ điều đó."
Tô Diệp lặng thinh. Cô biết, "màn đánh dấu chủ quyền" này không chỉ là bảo vệ, mà là một lời tuyên cáo với cả thế giới: Cô đã hoàn toàn thuộc về anh, không một ai có thể chạm vào, và cô cũng không còn đường nào để trốn thoát khỏi vòng tay của ác ma này nữa.