MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐoạt VợChương 10: CƠN SỐT ĐÊM KHUYA

Đoạt Vợ

Chương 10: CƠN SỐT ĐÊM KHUYA

767 từ · ~4 phút đọc

Căn phòng bị đóng đinh cửa sổ trở nên ngột ngạt và u tối. Tô Diệp nằm co quắp trên sàn thảm, sợi dây xích bạc ở cổ chân thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu lạnh lẽo mỗi khi cô rùng mình. Sau trận cãi vã và màn trừng phạt tàn khốc ban chiều, cơ thể yếu ớt của cô đã không còn chịu đựng thêm được nữa.

Cơn sốt ập đến như một trận cuồng phong.

Đến nửa đêm, Phó Tư Thành đẩy cửa bước vào. Anh định bụng sẽ tiếp tục dùng những lời lẽ cay nghiệt để mỉa mai sự phản kháng vô ích của cô, nhưng hơi nóng hầm hập tỏa ra từ góc phòng khiến bước chân anh khựng lại.

"Tô Diệp?"

Không có tiếng đáp lại. Anh sải bước tới, lật người cô lại và bàng hoàng khi thấy gương mặt cô đỏ bừng một cách bất thường, môi khô nẻ đến rướm máu. Khi bàn tay anh chạm vào trán cô, cảm giác nóng bỏng như chạm vào lửa khiến tim anh thắt lại một nhịp.

"Chết tiệt! Người đâu! Gọi bác sĩ Trần đến đây ngay lập tức!" – Anh gầm lên, giọng nói lạc đi vì hoảng sợ.

Anh thô bạo giật đứt sợi dây xích bạc, bế bổng cô lên giường. Trong cơn mê sảng, Tô Diệp không ngừng lẩm bẩm, nước mắt chảy dài từ khóe mắt nhắm nghiền:

"Đừng... đừng giết cha tôi... Tư Thành... tôi sai rồi... xin anh đừng ác như thế..."

Tiếng gọi tên anh trong vô thức không phải là sự kính trọng, cũng không phải yêu thương, mà là một sự cầu xin trong tuyệt vọng. Phó Tư Thành ngồi bên mép giường, bàn tay run run vuốt những lọn tóc bết dính mồ hôi trên trán cô. Sự kiêu ngạo, hận thù và lớp vỏ bọc băng giá mà anh dày công xây dựng suốt mười năm qua bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn trước dáng vẻ mong manh như sắp tan biến của cô.

Bác sĩ đến, tiêm thuốc và dặn dò cần phải lau người liên tục để hạ sốt. Phó Tư Thành đuổi tất cả người hầu ra ngoài. Anh tự tay bưng chậu nước ấm, nhúng khăn rồi nhẹ nhàng lau đi những vết bẩn, những vệt nước mắt trên mặt cô.

"Em thật biết cách hành hạ tôi, Tô Diệp ạ." – Anh thì thầm, giọng nói khản đặc – "Em dùng cái chết để đe dọa tôi sao? Em biết rõ là tôi không thể nhìn em biến mất mà..."

Đêm đó, người đàn ông được mệnh danh là ác ma của giới tài chính đã không chợp mắt lấy một giây. Anh ôm cô vào lòng, dùng hơi ấm của chính mình để xoa dịu những cơn rùng mình vì lạnh của cô. Khi Tô Diệp vô thức rúc vào ngực anh tìm kiếm sự che chở, Phó Tư Thành đã cúi xuống, đặt một nụ hôn run rẩy lên trán cô.

Đó là một nụ hôn thuần khiết, không chiếm hữu, không bạo lực. Chỉ có sự hối hận muộn màng và một tình yêu điên cuồng đến tội lỗi.

Đến gần sáng, cơn sốt bắt đầu lui dần. Tô Diệp lờ mờ mở mắt, thấy mình đang nằm trong vòng tay vững chãi của Phó Tư Thành. Anh đang gục đầu bên cạnh cô, đôi mắt hổ phách hằn lên những tia máu vì thức trắng. Thấy cô tỉnh lại, anh giật mình, nhưng ngay lập tức thu lại vẻ lo lắng, thay vào đó là bộ mặt lạnh lùng thường lệ.

"Tỉnh rồi thì uống nước đi. Đừng tưởng đổ bệnh là tôi sẽ tha cho em."

Anh đưa ly nước cho cô, nhưng bàn tay vẫn nhẹ nhàng đỡ sau lưng cô để cô không bị sặc. Tô Diệp nhìn anh, thấy chiếc khăn ấm vẫn còn vắt bên thành giường, cô hiểu ra tất cả.

"Phó Tư Thành... tại sao anh lại cứu tôi?"

Anh khựng lại, xoay người đi để che giấu sự bối rối, giọng nói đầy sự đe dọa nhưng lại run rẩy:

"Vì nợ của em chưa trả hết. Tôi không cho phép em chết dễ dàng như vậy."

Tô Diệp im lặng. Cô nhận ra đằng sau vẻ tàn ác kia vẫn là một Phó Tư Thành của mười năm trước – người luôn âm thầm bảo vệ cô trong bóng tối. Nhưng chính sự "dịu dàng" này mới là thứ đáng sợ nhất, vì nó khiến cô không thể hận anh một cách trọn vẹn, khiến cô bị mắc kẹt mãi mãi trong mê cung của yêu và hận.