Sự dịu dàng của đêm qua dường như chỉ là một ảo ảnh tan biến khi bình minh ló rạng. Tô Diệp không thể quên được ánh mắt đầy tổn thương của Phó Tư Thành, nhưng cô cũng không thể quên được cha mình đang thoi thóp trong tay anh. Nỗi sợ hãi về sự chiếm hữu điên cuồng của anh đã vượt qua cả lòng trắc ẩn. Cô phải đi. Cô phải tìm cách cứu cha mình mà không cần dựa vào sự "bố thí" đầy đau đớn này.
Tận dụng lúc Phó Tư Thành đi họp khẩn cấp tại tập đoàn, và quản gia Lâm đang bận tiếp đón đoàn kiểm tra định kỳ, Tô Diệp đã thực hiện kế hoạch mà cô đã âm thầm chuẩn bị.
Cô dùng một chiếc kẹp tóc nhỏ – thứ duy nhất cô giữ lại được – để loay hoay tháo chiếc vòng chân định vị. Tiếng "tạch" nhỏ vang lên trong căn phòng vắng lặng, chiếc vòng vàng trắng rơi xuống thảm. Tim cô đập liên hồi. Cô khoác vội chiếc áo măng tô đen, lén lút băng qua lối đi dành cho người hầu ở phía sau bếp, nơi có một cánh cửa nhỏ dẫn ra rừng thông mà hệ thống cảm biến đang được bảo trì.
Tự do. Cảm giác gió lạnh lùa vào phổi khiến cô nghẹt thở vì vui sướng. Cô chạy, chạy bán sống bán chết về phía con đường mòn dẫn xuống chân núi, hy vọng sẽ bắt được một chuyến xe tình cờ nào đó.
Thế nhưng, hy vọng của cô vụt tắt khi một ánh đèn pha cực mạnh từ phía trước rọi thẳng vào mắt. Tiếng động cơ gầm rú xé tan màn đêm tĩnh mịch của khu rừng.
Chiếc Rolls-Royce màu đen quen thuộc lao tới, phanh gấp tạo nên một đường đen dài trên mặt đường nhựa. Phó Tư Thành bước xuống. Khuôn mặt anh hoàn toàn chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt hổ phách là rực lên một ngọn lửa tàn khốc hơn cả quỷ dữ.
"Em định đi đâu, Phó phu nhân?"
Giọng anh nhẹ tênh, nhưng lại khiến Tô Diệp lạnh toát sống lưng. Cô lùi lại, vấp phải một rễ cây và ngã xuống bùn đất.
"Tôi... tôi chỉ muốn đi thăm cha..."
"Dối trá!" – Phó Tư Thành gầm lên, anh lao tới túm lấy cổ áo cô, nhấc bổng cô dậy như một con búp bê vải – "Tôi đã cho em cơ hội. Tôi đã để em thấy được vết sẹo của mình, tôi đã để em chạm vào sự yếu đuối của tôi. Và đây là cách em đáp lại sao? Bằng sự phản bội?"
Anh thô bạo lôi cô về phía xe. Tô Diệp vùng vẫy, cào cấu vào tay anh: "Buông tôi ra! Anh là kẻ điên! Tôi thà chết cũng không muốn ở bên cạnh anh!"
"Chết? Em không có quyền đó."
Về đến biệt thự, không khí bao trùm một sự chết chóc. Phó Tư Thành không đưa cô về phòng ngủ, mà đẩy cô vào thư phòng – nơi chứa đựng bản hợp đồng định mệnh. Anh cầm chiếc máy tính bảng, nhấn vào một dãy số.
"Nhìn cho kỹ."
Màn hình hiện lên cảnh phòng hồi sức cấp cứu của ông Tô. Các bác sĩ đang vội vã rút các thiết bị hỗ trợ.
"Không! Đừng mà! Phó Tư Thành, anh làm gì thế?" – Tô Diệp gào thét, lao vào ôm lấy chân anh.
"Đây là cái giá của sự không ngoan ngoãn." – Ánh mắt anh lạnh lùng không một chút nhiệt độ – "Tôi đã nói rồi, mỗi bước chân em rời khỏi đây, cha em sẽ mất đi một hơi thở. Em đã chạy được bao nhiêu mét? Năm trăm mét? Vậy thì cha em sẽ bị cắt oxy trong năm phút."
Tô Diệp sụp đổ, cô quỳ sụp dưới chân anh, dập đầu xuống sàn nhà lạnh lẽo: "Tôi sai rồi... tôi xin anh... cứu cha tôi... tôi sẽ không bao giờ chạy nữa... tôi sẽ làm con chó của anh... xin anh..."
Phó Tư Thành nhìn người phụ nữ từng là ánh sáng của mình giờ đây đang thảm hại cầu xin dưới chân, lòng anh đau như cắt nhưng sự hận thù đã chiếm lấy lý trí. Anh nhấc máy: "Cắm lại thiết bị. Nhưng từ mai, giảm một nửa liều lượng thuốc giảm đau của ông ta."
Anh cúi xuống, nâng cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào sự tàn nhẫn của mình:
"Sự trừng phạt thực sự bây giờ mới bắt đầu. Từ nay về sau, em sẽ không được rời khỏi căn phòng này một bước. Cửa sổ sẽ bị đóng đinh, ánh sáng duy nhất em thấy sẽ là tôi. Em muốn tự do? Vậy thì hãy chờ đến lúc tôi chán ghét cơ thể này đi."
Phó Tư Thành vung tay, sợi dây xích bằng bạc nhỏ xíu nhưng chắc chắn được nối từ chiếc vòng chân mới vào chân giường. Tiếng kim loại va chạm nghe chói tai.
Đêm đó, Tô Diệp không khóc nữa. Cô ngồi bó gối trong góc tối của chiếc lồng vàng thực sự. Cô nhận ra, mình không chỉ bị đoạt mất thân xác, mà cuộc đời cô đã chính thức bị chôn vùi trong sự chiếm hữu điên cuồng và tàn độc của người đàn ông mang tên Phó Tư Thành.