Đêm khuya tại biệt thự Phó gia, tiếng mưa rả rích vẫn không dứt. Tô Diệp bị đánh thức bởi những tiếng rên rỉ nghẹn khuất từ người đàn ông nằm bên cạnh.
Trong ánh đèn ngủ lờ mờ, cô thấy Phó Tư Thành đang co mình lại, trán đẫm mồ hôi lạnh. Đôi lông mày anh nhíu chặt, đôi môi mỏng mím lại như đang cố chịu đựng một nỗi đau thấu tận tâm can. Anh đang gặp ác mộng.
"Đừng... đừng đi... tôi không phải là chó..." – Tiếng thì thầm đứt quãng của anh khiến Tô Diệp sững người.
Cô run rẩy đưa tay định lau mồ hôi cho anh, nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào da thịt nóng hổi, Phó Tư Thành đột ngột mở mắt. Ánh mắt anh lúc đó không có sự lạnh lùng của một tổng tài quyền lực, mà chỉ có sự hoảng loạn và tổn thương tột cùng của một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Anh nhìn cô trân trân, rồi bất ngờ ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào hõm vai cô như muốn tìm kiếm một chút hơi ấm cuối cùng.
"Tô Diệp... tại sao ngày đó em lại vứt bỏ tôi?"
Câu nói của anh như một tia sét đánh vào ký ức của Tô Diệp, đưa cô trở về mười năm trước.
Ngày đó, Phó Tư Thành chỉ là một cậu thiếu niên nghèo khó, là con trai của một người làm vườn trong biệt thự nhà họ Tô. Anh luôn lẳng lặng đi theo sau cô tiểu thư kiêu kỳ, sẵn sàng làm mọi thứ để cô vui. Anh từng dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi cả năm trời để mua cho cô một chiếc kẹp tóc rẻ tiền.
Nhưng đáp lại sự chân thành đó là gì?
Đó là cảnh cha cô – ông Tô – ném chiếc kẹp tóc xuống bùn, rồi dùng mũi giày da bóng loáng nghiền nát nó. Ông ta mắng anh là "loại hạ đẳng", "đỉa đói muốn bám chân phượng hoàng".
Và đau đớn nhất, chính là Tô Diệp của năm mười bảy tuổi, vì muốn giữ thể diện trước mặt bạn bè thượng lưu, đã đứng nhìn anh bị bảo vệ đánh đuổi ra khỏi cổng mà không nói lấy một lời. Thậm chí, cô còn hùa theo đám bạn, ném vào anh một cái nhìn khinh miệt và nói: "Đừng để tôi thấy anh nữa, anh làm bẩn mắt tôi."
Mưa của mười năm trước cũng lạnh lẽo như đêm nay. Phó Tư Thành khi đó đã quỳ dưới mưa suốt một đêm, nhìn bóng lưng cô khuất dần sau cánh cổng sắt uy nghiêm, để rồi khi anh quay đi, trong lòng chỉ còn lại một màu đen hận thù rực cháy.
"Anh..." – Tô Diệp nghẹn ngào, bàn tay đang định đẩy anh ra bỗng khựng lại.
Phó Tư Thành nới lỏng vòng tay, anh ngồi dậy, ánh mắt đã lấy lại sự lạnh lùng thường thấy nhưng vẫn còn vương chút tia đỏ. Anh cởi phăng chiếc áo ngủ, quay lưng về phía cô.
Dưới ánh đèn, Tô Diệp bàng hoàng thấy trên tấm lưng rộng lớn của anh có một vết sẹo dài, lồi lõm, xấu xí.
"Em có biết vết sẹo này từ đâu không?" – Giọng anh trầm đục – "Đó là dấu vết từ trận đòn của anh trai em và đám vệ sĩ mười năm trước, khi tôi cố lẻn vào chỉ để đưa cho em mẩu giấy chúc mừng sinh nhật. Họ đánh tôi như đánh một con chó dại, còn em thì đứng trên ban công cao cao tại thượng kia, thản nhiên nhìn xuống như đang xem một vở kịch hài."
Anh quay lại, bóp chặt lấy vai cô, ánh mắt vừa yêu vừa hận đến điên dại:
"Tô Diệp, mỗi khi vết sẹo này đau nhức, tôi lại tự nhắc nhở mình phải thành công, phải giàu có, để có một ngày có thể giẫm nát sự kiêu ngạo của em dưới chân. Nhưng em biết điều gì nực cười nhất không?"
Anh cười, nụ cười mang theo sự tự giễu:
"Dù hận em đến xương tủy, nhưng mười năm qua, không đêm nào tôi không mơ thấy em. Tôi hận chính mình vì dù đã đứng trên đỉnh cao quyền lực, tôi vẫn khao khát cái nhìn của người phụ nữ đã từng coi tôi như rác rưởi."
Tô Diệp nhìn người đàn ông trước mắt, lòng cô thắt lại một cơn đau âm ỉ. Hóa ra, sự chiếm hữu điên cuồng của hiện tại chính là sự phản kháng tuyệt vọng cho những tổn thương của quá khứ. Anh không muốn làm ác ma, chính sự tàn nhẫn của gia đình cô và sự vô tâm của cô đã nhào nặn nên con quỷ trong anh.
"Phó Tư Thành... tôi xin lỗi..." – Cô thốt lên trong tiếng nấc.
"Lời xin lỗi của em... quá rẻ mạt." – Anh đẩy cô xuống giường, bóng tối bao trùm lấy cả hai – "Đừng xin lỗi. Hãy dùng cả đời này để đền bù cho vết sẹo trên lưng tôi đi."
Đêm đó, lần đầu tiên Tô Diệp không phản kháng. Cô để anh ôm lấy mình, cảm nhận sự run rẩy ẩn sau lớp vỏ bọc cứng rắn của anh. Vết thương cũ của mười năm trước vẫn đang rỉ máu, và cả hai đều đang bị cuốn vào vòng xoáy của sự trả thù mang tên tình yêu.