MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐoạt VợChương 7: QUY TẮC CỦA PHÓ GIA

Đoạt Vợ

Chương 7: QUY TẮC CỦA PHÓ GIA

804 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm ở bữa tiệc, không gian tại biệt thự Phó gia trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Phó Tư Thành không còn che giấu sự điên cuồng của mình nữa. Anh bắt đầu thiết lập một hệ thống "quy tắc" mà Tô Diệp phải tuân thủ, biến cuộc sống của cô thành một ván cờ mà anh là người duy nhất nắm quyền sinh sát.

Sáng sớm, Tô Diệp bị đánh thức bởi tiếng lạch cạch của kim loại. Khi mở mắt ra, cô bàng hoàng thấy một chiếc vòng chân bằng vàng trắng tinh xảo, đính một viên kim cương nhỏ, đã được khóa chặt vào cổ chân mình từ lúc nào.

"Đây là cái gì?" – Cô run rẩy hỏi người đàn ông đang thong thả thắt cà vạt trước gương.

Phó Tư Thành quay lại, ánh mắt bình thản nhưng chứa đựng sự áp chế cực hạn: "Đó là thiết bị định vị. Trong phạm vi mười mét kể từ ranh giới biệt thự, nếu em bước qua, nó sẽ phát tín hiệu trực tiếp đến điện thoại của tôi. Tô Diệp, tôi không muốn phải đi tìm em trong mưa thêm một lần nào nữa."

Tô Diệp bàng hoàng nhìn chiếc vòng lấp lánh nhưng lạnh lẽo. Anh ta coi cô là tù nhân, hay là một món đồ chơi có thể gắn chip?

"Phó Tư Thành, anh không có quyền!"

"Ở đây, tôi là quyền lực duy nhất." – Anh bước tới, ném một cuốn sổ tay nhỏ lên giường – "Đọc kỹ đi. Đây là những quy tắc mới tại Phó gia dành riêng cho Phó phu nhân."

Tô Diệp run rẩy mở cuốn sổ. Từng dòng chữ như những sợi dây thừng siết chặt lấy cổ cô:

Không được sử dụng điện thoại cá nhân. Mọi cuộc gọi ra ngoài phải thông qua quản gia Lâm và phải được ghi âm.

Không được mặc váy ngắn quá đầu gối trừ khi có sự cho phép của Phó Tư Thành.

Mỗi tối đúng 7 giờ phải có mặt tại bàn ăn để chờ chồng về. Chậm một phút, một bữa ăn của cha cô tại bệnh viện sẽ bị cắt giảm.

Tuyệt đối không được nhắc đến bất kỳ cái tên đàn ông nào khác trong ngôi nhà này, đặc biệt là Lâm Minh.

"Anh điên rồi... Anh thực sự điên rồi!" – Tô Diệp ném cuốn sổ vào người anh, nước mắt uất ức tuôn rơi.

Phó Tư Thành không giận, anh chỉ tiến lại gần, cúi xuống ghé sát tai cô, giọng điệu dịu dàng đến đáng sợ: "Tôi điên là vì ai? Nếu em không nhìn tên phế vật họ Lâm đó bằng ánh mắt đáng thương hại, tôi đã không phải tốn công thế này. Tô Diệp, đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi. Em càng phản kháng, cha em càng khổ."

Cả ngày hôm đó, Tô Diệp sống trong sự giám sát nghẹt thở. Đi đâu cũng có người hầu đi theo, làm gì cũng có camera hướng về phía mình. Cô thấy mình như một con búp bê trong tủ kính, đẹp đẽ nhưng không có sự sống.

Đến chiều, quản gia Lâm mang đến một chiếc máy tính bảng. "Phu nhân, Phó tổng cho phép cô xem tình hình ông nhà."

Tô Diệp vội vã giật lấy. Qua màn hình giám sát, cô thấy cha mình đang nằm trên giường bệnh. Ông có vẻ khá hơn, hơi thở ổn định nhờ thiết bị y tế hiện đại nhất. Cô bật khóc, áp tay vào màn hình lạnh lẽo. Nhưng ngay giây sau, màn hình vụt tắt.

"Phó tổng dặn, hôm nay cô chỉ được xem 5 phút. Nếu tối nay cô thể hiện tốt, ngày mai sẽ là 10 phút." – Quản gia Lâm lạnh lùng nói rồi thu lại máy.

Tô Diệp sụp đổ hoàn toàn. Sự kiểm soát của anh ta len lỏi vào từng tế bào, dùng tình thâm của cô để buộc cô phải phục tùng.

Tối đó, đúng 7 giờ, Tô Diệp ngồi ngay ngắn tại bàn ăn. Khi tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên ngoài sân, tim cô vô thức thắt lại. Phó Tư Thành bước vào, nhìn thấy cô đã ngồi đợi sẵn, vẻ mặt anh mới giãn ra một chút.

Anh đi đến phía sau cô, đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu, rồi khẽ chạm vào chiếc vòng chân vàng trắng dưới gấu váy dài:

"Ngoan lắm. Chỉ cần em cứ ngoan ngoãn như vậy, tôi sẽ cho em tất cả sự sủng ái mà một người phụ nữ mong muốn."

Tô Diệp cúi đầu, nhìn đĩa thức ăn xa xỉ trước mặt mà thấy đắng ngắt. Sự sủng ái của anh là một loại độc dược, bọc trong lớp vỏ ngọt ngào nhưng lại khiến cô chết dần chết mòn trong sự chiếm hữu điên cuồng này.