Sau một tuần bị giam lỏng, Phó Tư Thành bất ngờ ra lệnh cho thợ trang điểm và stylist đến biệt thự. Tô Diệp bị ép khoác lên mình chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu vang xẻ sâu, rực rỡ và lộng lẫy như một bông hồng nở rộ giữa đêm đen.
"Hôm nay, em phải đi cùng tôi đến bữa tiệc của giới thượng lưu." – Phó Tư Thành đứng sau lưng, thắt lại sợi dây chuyền kim cương lên chiếc cổ thanh mảnh của cô. Ngón tay anh lạnh buốt lướt trên làn da cô, giọng nói trầm thấp – "Hãy thể hiện cho tốt, Phó phu nhân."
Bữa tiệc diễn ra tại khách sạn năm sao sang trọng nhất thành phố S. Ngay khi Phó Tư Thành bước vào cùng Tô Diệp, cả khán phòng bỗng chốc im bặt. Những ánh mắt tò mò, khinh miệt và chế giễu đổ dồn về phía người con gái từng là "đệ nhất thiên kim".
"Kia chẳng phải là Tô Diệp sao? Nhà tan cửa nát mà vẫn còn mặt mũi vác mặt đến đây à?" "Nghe nói cô ta phải dùng thân xác để đổi lấy sự bảo hộ của Phó tổng đấy. Đúng là rẻ tiền."
Những lời xì xào cay nghiệt lọt vào tai, Tô Diệp cúi đầu, bàn tay siết chặt lấy gấu váy đến trắng bệch. Phó Tư Thành đứng bên cạnh, một tay đút túi quần, tay kia hững hờ cầm ly rượu vang. Anh nghe thấy hết, nhìn thấy hết, nhưng tuyệt nhiên không hề có ý định lên tiếng bảo vệ cô. Anh chỉ thản nhiên thưởng thức sự nhục nhã của cô như một kẻ xem kịch.
Đúng lúc đó, một người đàn ông trẻ tuổi bước tới. Đó là Lâm Minh – hôn phu cũ của Tô Diệp, người đã lập tức hủy hôn và cắt đứt liên lạc ngay khi nhà họ Tô gặp chuyện.
Lâm Minh nhìn Tô Diệp với ánh mắt đầy mỉa mai, rồi quay sang chào Phó Tư Thành: "Phó tổng, thật không ngờ anh lại có sở thích thu lượm 'đồ cũ' của tôi. Loại phụ nữ đã hết giá trị này, anh dùng không thấy chán sao?"
Tô Diệp ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn người đàn ông mình từng tin tưởng: "Lâm Minh, anh..."
"Tôi nói sai sao?" – Lâm Minh cười nhạt, tiến sát lại gần cô, cố ý nói to – "Tô Diệp, cô nên cảm ơn Phó tổng đi. Nếu không có anh ấy, có lẽ bây giờ cô đang phải đứng ở đầu đường xó chợ rồi. À mà cũng đúng thôi, cô vốn dĩ chỉ hợp với những chỗ như thế."
Hắn ta giơ tay, định vuốt ve gương mặt cô bằng một thái độ sỉ nhục. Tô Diệp lùi lại, cầu cứu nhìn về phía Phó Tư Thành.
Nhưng anh chỉ đứng đó, bình thản nhấp một ngụm rượu đỏ, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một người xa lạ. Sự im lặng của anh giống như một cái tát trời giáng vào lòng tự tôn của cô. Anh muốn nhìn thấy cô bị chà đạp, muốn cô hiểu rằng ngoài anh ra, thế giới này không có chỗ cho cô dung thân.
Lâm Minh thấy Phó Tư Thành không phản ứng, càng thêm đắc thắng. Hắn cầm ly rượu trên tay, vờ như trượt chân, hất thẳng số rượu vang lên chiếc váy đỏ của cô.
"Ôi, xin lỗi nhé Tô tiểu thư. À không, là Phó phu nhân... Tôi lỡ tay."
Chất lỏng màu đỏ thẫm loang lổ trên ngực váy, lạnh buốt và cay đắng. Tô Diệp đứng lặng giữa đám đông đang cười cợt, cô thấy tim mình vỡ vụn từng mảnh.
Lúc này, Phó Tư Thành mới thong thả đặt ly rượu xuống. Anh tiến lại gần, không nhìn Lâm Minh nửa mắt, mà chỉ dùng khăn tay lau nhẹ vệt rượu trên má Tô Diệp. Giọng anh nhỏ đến mức chỉ đủ hai người nghe thấy, lạnh thấu xương tủy:
"Thấy rõ chưa? Đây là những người em từng coi là bạn, là người yêu. Ngoài tôi ra, chẳng ai coi em là con người cả."
Anh bất ngờ quay sang nhìn Lâm Minh, ánh mắt hổ phách bỗng chốc rực lên sát khí khiến hắn ta run rẩy lùi lại.
"Lâm thiếu, đồ của tôi, dù tôi có chán... cũng không đến lượt hạng người như anh được phép chạm vào."
Phó Tư Thành dứt lời, thô bạo nắm lấy cổ tay Tô Diệp, kéo cô ra khỏi bữa tiệc ngay trước sự ngỡ ngàng của mọi người.
Vừa vào trong thang máy, anh đã ép cô vào vách kính, đôi mắt điên cuồng nhìn chằm chằm vào chiếc váy bị ướt. Anh thô bạo xé toạc một mảng lụa ngay chỗ rượu vang dính vào, giọng nói gầm gừ như thú dữ:
"Em đau lòng vì hắn sao? Hả? Em còn thương nhớ tên phế vật đó?"
Tô Diệp khóc nghẹn: "Anh đã đạt được mục đích rồi đúng không? Thấy tôi bị người ta sỉ nhục, anh vui lắm đúng không?"
"Phải! Tôi muốn em hiểu rằng, trên đời này chỉ có địa ngục của Phó Tư Thành tôi là nơi duy nhất em có thể sống sót." – Anh cúi xuống, cắn mạnh vào vai cô như muốn để lại dấu ấn vĩnh viễn – "Đừng bao giờ để tôi thấy em nhìn kẻ khác bằng ánh mắt đó một lần nữa. Nếu không, tôi sẽ bắt hắn ta phải biến mất hoàn toàn."
Thang máy đi xuống, nhưng trái tim Tô Diệp lại như rơi xuống hầm băng sâu thẳm. Cô nhận ra, Phó Tư Thành không chỉ muốn thân xác cô, mà anh muốn phá nát mọi hy vọng, mọi tình cảm và sự tự trọng của cô, để cô chỉ có thể hèn mọn mà bám víu lấy anh.