MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐoạt VợChương 5: CUỘC SỐNG TRONG LỒNG KÍNH

Đoạt Vợ

Chương 5: CUỘC SỐNG TRONG LỒNG KÍNH

859 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua lớp rèm cửa bằng nhung dày nặng, đánh thức Tô Diệp sau một đêm dài chập chờn trong những cơn ác mộng. Cô khẽ cử động, cảm giác đau nhức từ thắt lưng truyền đến khiến cô nhíu mày.

Bên cạnh đã trống không, hơi ấm của Phó Tư Thành cũng đã tan biến từ lâu, chỉ còn lại mùi hương gỗ trầm đặc trưng vẫn còn vương vấn trên gối đầu như một lời nhắc nhở về sự hiện diện đầy áp đảo của anh.

Tô Diệp ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng rộng lớn. Mọi thứ ở đây đều xa xỉ đến mức cực đoan: sàn nhà trải thảm dệt tay từ Thổ Nhĩ Kỳ, những bức tranh sơn dầu quý hiếm treo trên tường, và ngay cả chiếc bình hoa đặt ở góc phòng cũng là đồ cổ từ thời nhà Minh. Nhưng đối với cô, vẻ đẹp này thật lạnh lẽo. Nó giống như một chiếc lồng vàng được thiết kế tinh xảo để giam giữ một chú chim nhỏ vừa mới gãy cánh.

"Cộc cộc."

Tiếng gõ cửa vang lên, ngay sau đó là hai hàng người hầu mặc đồng phục chỉnh tề bước vào. Dẫn đầu là một người phụ nữ trạc tuổi trung niên, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt nhìn Tô Diệp không chút cung kính.

"Phu nhân, tôi là quản gia Lâm. Đây là quần áo và đồ dùng cá nhân của cô trong ngày hôm nay. Phó tổng dặn dò, từ nay về sau cô không cần phải ra ngoài, mọi thứ cô cần sẽ được cung cấp đầy đủ tại đây."

Tô Diệp nhìn đống hộp quà mang nhãn hiệu Chanel, Dior chất cao như núi, giọng cô nghẹn lại: "Tôi không được ra ngoài? Ngay cả việc đi thăm cha tôi ở bệnh viện sao?"

Quản gia Lâm hơi cúi đầu, nhưng lời nói lại không chút nể tình: "Phó tổng nói, nếu phu nhân ngoan ngoãn, ngài ấy sẽ cho phép cô nhìn thấy ông Tô qua màn hình giám sát. Còn bây giờ, mời phu nhân xuống dùng bữa sáng."

Tô Diệp bật cười chua chát. "Ngoan ngoãn"? Anh ta thực sự coi cô là một con vật nuôi trong nhà.

Bước xuống phòng ăn dài dằng dặc, cô thấy mình lạc lõng giữa sự tĩnh lặng đến đáng sợ của biệt thự. Trong suốt bữa ăn, hàng chục con mắt của người hầu thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô. Có kẻ tò mò, có kẻ thương hại, nhưng phần lớn là sự khinh miệt thầm kín. Họ biết cô là ai – một tiểu thư sa cơ lỡ vận bị "mua" về để làm đồ chơi cho chủ nhân của họ.

Sau bữa sáng, Tô Diệp thử đi ra phía cổng chính. Ngay lập tức, hai vệ sĩ to lớn xuất hiện chắn đường.

"Phu nhân, Phó tổng có lệnh, cô chỉ có thể đi dạo trong khuôn viên vườn hoa phía sau. Mời cô quay lại."

Tô Diệp siết chặt nắm tay, nhìn về phía cánh cổng sắt cao vút. Cách đó không xa là tự do, là người cha đang bệnh tật, là những người bạn cũ... nhưng tất cả đã bị ngăn cách bởi một bản hợp đồng và quyền lực tối thượng của Phó Tư Thành.

Cô thơ thẩn đi dạo trong vườn hoa hồng – loại hoa cô từng rất thích, nhưng giờ đây nhìn những nụ hoa đỏ thẫm như máu, cô chỉ thấy rùng mình. Đang lúc thẫn thờ, cô bỗng phát hiện ra một chi tiết kỳ lạ. Toàn bộ các cửa sổ ở tầng hai của căn biệt thự đều được lắp kính cường lực một chiều và có thiết bị cảm biến hiện đại.

Anh ta không chỉ giam lỏng cô, anh ta còn theo dõi cô từng phút từng giây.

Đến tối, Phó Tư Thành trở về. Anh không nói một lời, chỉ thong thả bước đến bên cạnh khi cô đang đứng bên cửa sổ nhìn lên mặt trăng tròn trịa. Anh ôm lấy eo cô từ phía sau, vùi đầu vào hõm cổ cô, tham lam hít hà mùi hương trên cơ thể cô.

"Ở nhà có ngoan không?" – Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sự chiếm hữu không thể che giấu.

Tô Diệp không quay đầu lại, giọng cô run rẩy: "Phó Tư Thành, anh định giam tôi ở đây đến bao giờ?"

Bàn tay anh bỗng siết chặt hơn, anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với ánh mắt hổ phách đang rực lên một tia sáng nguy hiểm:

"Đến bao giờ ư? Tô Diệp, tôi đã mất mười năm để đoạt lấy em từ tay người khác. Em nghĩ tôi sẽ dễ dàng buông tay sao? Em cứ việc ghét tôi, nhưng em phải nhớ, trong chiếc lồng này, em chỉ có thể nhìn thấy duy nhất một mình tôi."

Anh bế bổng cô lên, đi về phía chiếc giường rộng lớn. Đèn trong phòng vụt tắt, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng lòng tuyệt vọng của một người con gái đang dần bị bóng tối nuốt chửng.