Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của phòng ngủ chính mở ra, rồi đóng sầm lại bằng một âm thanh khô khốc.
Tô Diệp bị Phó Tư Thành ném mạnh xuống chiếc giường cỡ lớn. Tấm nệm mềm mại đắt tiền lún xuống, nhưng với cô, nó chẳng khác nào một bãi lầy đang chực chờ nuốt chửng lấy mình. Cô vội vã lùi lại, đôi mắt tràn đầy sự cảnh giác nhìn người đàn ông đang thong thả tháo từng chiếc khuy măng sét.
"Đừng... hôm nay tôi mệt rồi." – Giọng cô run rẩy, đôi môi vẫn còn sưng đỏ sau nụ hôn tàn bạo trên xe.
Phó Tư Thành không nhìn cô, anh ném chiếc áo vest sang một bên, để lộ bờ vai rộng và lồng ngực săn chắc ẩn sau lớp áo sơ mi mỏng. Anh tiến lại gần, mỗi bước chân đều nặng nề như đạp lên trái tim đang thắt lại của cô.
"Mệt?" – Anh cười khẩy, ngồi xuống mép giường, bàn tay thô ráp nắm lấy mắt cá chân của Tô Diệp rồi kéo mạnh, khiến cô trượt về phía mình – "Tô tiểu thư, em quên rồi sao? Đây là đêm tân hôn. Mà nghĩa vụ của một người vợ trong đêm tân hôn, em hẳn là phải rõ hơn ai hết."
Anh bất ngờ vung tay, một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh rơi xuống ga trải giường. Những viên đá quý lạnh lẽo chạm vào da thịt cô, tạo nên một sự mỉa mai cay đắng.
"Đây là quà cưới. Nó trị giá bằng cả căn biệt thự cũ của nhà em." – Phó Tư Thành nâng sợi dây chuyền lên, nhưng thay vì đeo vào cổ, anh lại quấn nó quanh cổ tay đang bị trói của cô – "Em xem, kim cương rất hợp với em, nhưng sự cao quý của em... giờ đây lại phải nhờ vào sự bố thí của tôi để tồn tại."
Tô Diệp quay mặt đi, nước mắt lặng lẽ rơi: "Anh muốn sỉ nhục tôi đến mức nào mới vừa lòng?"
"Sỉ nhục? Đây mới chỉ là bắt đầu thôi."
Phó Tư Thành đứng dậy, đi tới phía tủ đồ và lấy ra một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh đến mức gần như xuyên thấu. Anh ném nó vào người cô, giọng nói không chút ấm áp:
"Vào trong thay nó ra. Đừng để tôi nhìn thấy bộ váy lụa trắng 'thánh khiết' kia của em nữa. Nó nhắc tôi nhớ về một tiểu thư nhà họ Tô kiêu ngạo đã từng khinh rẻ tôi như một con chó ven đường. Bây giờ..." – Anh cúi thấp, hơi thở nóng rực phả vào tai cô – "Con chó đó đã trở thành chủ nhân của em rồi."
Tô Diệp ôm chặt chiếc váy ngủ, đôi tay run rẩy đến mức không thể đứng vững. Cô bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Gương mặt nhợt nhạt, ánh mắt hoảng loạn. Khi chiếc váy trắng – biểu tượng cuối cùng của danh giá tiểu thư – rơi xuống sàn, cô biết mình đã hoàn toàn đánh mất bản thân.
Mười phút sau, cô bước ra. Chiếc váy ngủ màu đen huyền ảo càng làm nổi bật làn da trắng sứ nhưng xanh xao của cô.
Phó Tư Thành đang tựa lưng vào thành giường, tay cầm một ly rượu vang đỏ. Ánh mắt anh bỗng chốc tối sầm lại khi thấy cô. Sự chiếm hữu, khao khát và cả thù hận trộn lẫn vào nhau, tạo thành một loại áp lực khiến không khí trong phòng trở nên loãng đi.
Anh đặt ly rượu xuống, vẫy tay: "Lại đây."
Tô Diệp đứng chôn chân tại chỗ.
"Đừng để tôi phải nói lần thứ hai. Em nên nhớ, cha em vẫn đang chờ xe cấp cứu đến đón đấy."
Lời đe dọa đánh trúng tử huyệt. Tô Diệp cắn môi, từng bước nặng nề đi tới. Ngay khi cô vừa đến gần, Phó Tư Thành đã thô bạo kéo cô ngã vào lòng mình. Anh không vội vã chiếm đoạt, mà chỉ dùng ngón tay thon dài mơn trớn trên đôi vai trần của cô, cảm nhận sự run rẩy kịch liệt từ người phụ nữ trong tay.
"Tô Diệp, hãy nhớ kỹ cảm giác nhục nhã này." – Anh thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực – "Đêm nay, và rất nhiều đêm sau nữa, em sẽ phải học cách làm thế nào để làm hài lòng kẻ thù của mình."
Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, bóng của hai người đổ dài trên bức tường. Đó là một đêm tân hôn không có tiếng cười, không có lời chúc phúc, chỉ có tiếng mưa rả rích bên ngoài cửa sổ và tiếng lòng vỡ vụn của một người con gái từng là ánh mặt trời, giờ đây lại bị giam cầm trong bóng tối của ác ma.