MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Bản Của Kẻ Săn MồiChương 1

Độc Bản Của Kẻ Săn Mồi

Chương 1

1,059 từ · ~6 phút đọc

Bắc Kinh vào tháng chín vẫn còn vương lại cái nóng hầm hập của dư vị mùa hè nhưng không khí bên trong tòa cao ốc của Viện nghiên cứu Hoắc Thị lại lạnh lẽo như một hầm băng. Ôn Ninh đứng trong thang máy nhìn bóng mình phản chiếu qua lớp kim loại sáng loáng. Cô chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng đã được cài kín đến nấc trên cùng, hít một hơi thật sâu để nén lại sự hồi hộp đang trực trào trong lồng ngực. Là một sinh viên ưu tú chuyên ngành tâm lý học, cô hiểu rõ việc kiểm soát nhịp tim là bước đầu tiên để giữ vững thế trận, nhưng khi đối diện với cái tên Hoắc Khải Tuyên, mọi lý thuyết cô từng học dường như đều trở nên vô nghĩa.

Cửa thang máy mở ra ở tầng năm mươi lăm, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ nhảy nhót trên bức tường đá cẩm thạch. Ôn Ninh bước đi trên thảm lông mềm mại, đôi giày cao gót không phát ra bất kỳ tiếng động nào, dẫn cô thẳng đến cánh cửa gỗ mun sẫm màu ở cuối hành lang. Đây là nơi làm việc của người đàn ông được mệnh danh là thợ săn tâm trí của giới y khoa Trung Quốc. Hoắc Khải Tuyên không chỉ là một bác sĩ tâm lý thiên tài mà còn là người nắm giữ những bí mật đen tối nhất của giới thượng lưu Bắc Kinh.

Sau tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, một giọng nói trầm thấp, mang theo độ rung từ tính đặc biệt vang lên cho phép cô tiến vào. Ôn Ninh đẩy cửa bước vào và ngay lập tức bị bao vây bởi một mùi hương đặc trưng, đó là mùi gỗ tuyết tùng nồng đậm xen lẫn chút hương thanh lạnh của bạc hà và sự tinh khiết của cồn y tế. Mùi hương này không hề dễ chịu theo cách thông thường mà nó mang lại cảm giác áp chế, khiến người ta có xu hướng muốn lùi lại và cúi đầu.

Ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn bằng gỗ óc chó là Hoắc Khải Tuyên. Anh không ngước lên ngay lập tức mà vẫn đang tập trung vào xấp tài liệu trên tay. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh đen tối giản, tay áo xắn cao để lộ đôi cổ tay rắn rỏi với những đường gân xanh mờ nhạt đầy nam tính. Chiếc kính gọng vàng thanh mảnh ngự trên sống mũi cao thẳng làm tăng thêm vẻ đạo mạo, tri thức nhưng lại che khuất đi sự sắc lạnh trong đôi mắt phượng hẹp dài.

Ôn Ninh đặt bộ hồ sơ lên bàn, cố gắng giữ bàn tay mình không run rẩy. Cô đứng thẳng, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng, duy trì một tư thế tiêu chuẩn của một kẻ cấp dưới đang chờ lệnh. Hoắc Khải Tuyên lúc này mới từ từ đặt cây bút máy xuống, anh tựa lưng vào ghế da, đôi mắt sâu thẳm sau làn kính bắt đầu quét qua người cô từ đỉnh đầu xuống đến mũi giày, một sự quan sát mang tính giải phẫu khiến Ôn Ninh có cảm giác như mình đang bị lột trần về mặt tâm lý.

Khoảng lặng kéo dài gần một phút khiến không khí trong phòng trở nên đặc quánh. Hoắc Khải Tuyên đột ngột lên tiếng, giọng nói của anh phẳng lặng không chút gợn sóng nhưng lại có sức nặng nghìn cân. Anh hỏi cô rằng trong tâm lý học hành vi, ranh giới giữa sự tò mò và sự phục tùng nằm ở đâu. Câu hỏi không hề có trong kịch bản phỏng vấn thông thường khiến Ôn Ninh khựng lại một nhịp. Cô nhìn thẳng vào anh, vận dụng tất cả sự bình tĩnh để trả lời rằng ranh giới đó nằm ở nỗi sợ hãi, khi nỗi sợ biến thành sự sùng bái, con người sẽ bắt đầu phục tùng mà không cần cưỡng cầu.

Một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, lướt qua khóe môi của Hoắc Khải Tuyên. Anh đứng dậy, chiều cao vượt trội của anh tạo nên một cái bóng lớn bao trùm lấy cô. Anh bước vòng qua bàn làm việc, dừng lại ở một khoảng cách mà Ôn Ninh có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh. Anh cúi xuống, ghé sát vào tai cô, mùi tuyết tùng lúc này trở nên nồng nặc đến mức khiến cô hơi choáng váng. Anh thì thầm rằng câu trả lời của cô rất thú vị, nhưng anh muốn biết liệu cô có sẵn sàng trở thành người thực chứng cho lý thuyết đó hay không.

Ôn Ninh cảm thấy da gà nổi lên dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi đơn thuần mà vì một sự kích thích bản năng mà cô chưa từng trải qua. Trước khi cô kịp phản ứng, Hoắc Khải Tuyên đã lùi lại, khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng như một vị thần trên đài cao. Anh thông báo rằng cô đã trúng tuyển và giao cho cô nhiệm vụ đầu tiên là sắp xếp lại thư viện cá nhân của anh vào tối nay. Khi Ôn Ninh cầm lấy chìa khóa từ tay anh, ngón tay họ vô tình chạm nhẹ, một luồng điện xẹt qua khiến cô suýt chút nữa đã đánh rơi vật trong tay.

Bước ra khỏi căn phòng đó, Ôn Ninh mới nhận ra lòng bàn tay mình đã ướt đẫm mồ hôi. Cô không biết rằng, ở phía sau cánh cửa vừa đóng lại, Hoắc Khải Tuyên vẫn đứng đó, tháo chiếc kính gọng vàng xuống và lau chùi nó bằng một mảnh khăn lụa đen. Ánh mắt anh lúc này không còn sự điềm đạm của một bác sĩ, mà là sự thèm khát của một kẻ săn mồi đã tìm thấy mục tiêu hoàn hảo cho dự án tâm huyết nhất cuộc đời mình. Cuộc phỏng vấn này vốn dĩ không phải để kiểm tra năng lực, mà là để xác nhận xem liệu "con mồi" này có đủ nhạy cảm với sự thống trị của anh hay không.