MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Bản Của Kẻ Săn MồiChương 2

Độc Bản Của Kẻ Săn Mồi

Chương 2

912 từ · ~5 phút đọc

Bóng tối bao trùm lấy những dãy hành lang của viện nghiên cứu khi kim đồng hồ điểm tám giờ tối. Sau khi các nhân viên khác đã ra về, không gian tầng năm mươi lăm trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn lại ánh đèn vàng mờ ảo hắt ra từ phòng làm việc của Hoắc Khải Tuyên. Ôn Ninh đứng trước cửa thư viện cá nhân của anh, chiếc chìa khóa kim loại trong tay lạnh lẽo như một lời nhắc nhở về bản giao kèo mà cô vừa ký kết bằng sự tò mò của chính mình.

Thư viện của Hoắc Khải Tuyên là một không gian khổng lồ với những giá sách cao sát trần, chứa đựng hàng ngàn đầu sách về y khoa, triết học và đặc biệt là những công trình nghiên cứu về hành vi lệch lạc. Khi Ôn Ninh bắt đầu phân loại những tập hồ sơ cũ, tiếng bước chân đều đặn và khô khốc vang lên từ phía cửa. Cô quay lại, thấy Hoắc Khải Tuyên đã trút bỏ chiếc áo blouse trắng, chỉ còn lại sơ mi đen và quần tây được cắt may hoàn hảo. Anh không nhìn cô, tay cầm một tách trà bốc khói, tiến về phía chiếc ghế bành bọc da ở giữa phòng.

Khi Ôn Ninh định tiến lại gần để hỏi về cách sắp xếp các tập tài liệu chưa được dán nhãn, anh bỗng dừng lại, đặt tách trà xuống bàn và đưa một tay lên làm dấu hiệu ngăn cản. Giọng nói của anh vang lên trong không gian trống trải, trầm thấp nhưng mang theo một uy lực không thể chối từ. Anh tuyên bố rằng kể từ khoảnh khắc này, trong không gian riêng tư của anh, cô phải tuân thủ quy tắc một mét. Không một ai, kể cả cô, được phép xâm nhập vào khoảng cách an toàn đó trừ khi anh cho phép.

Ôn Ninh đứng sững lại, bàn tay đang cầm tập hồ sơ hơi siết chặt. Cô là một sinh viên tâm lý, cô hiểu rằng việc thiết lập khoảng cách vật lý là một cách để khẳng định quyền lực và tạo ra sự áp chế về tinh thần. Tuy nhiên, nhìn dáng vẻ cao ngạo và cấm dục của anh dưới ánh đèn leo lét, cô nhận thấy quy tắc này dường như còn mang một ý nghĩa khác sâu xa hơn. Nó giống như một hàng rào bảo vệ con quái vật đang ẩn mình sau lớp vỏ bọc trí thức kia, hoặc giả, nó là một mồi nhử để kích thích khao khát muốn phá vỡ của đối phương.

Hoắc Khải Tuyên ngồi xuống, thong thả lật mở một cuốn sách, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của cô như thể cô chỉ là một món đồ nội thất trong phòng. Nhưng sự phớt lờ đó lại khiến Ôn Ninh cảm thấy bồn chồn không yên. Mỗi khi cô di chuyển giữa các giá sách, cô đều vô thức đo lường khoảng cách giữa mình và anh. Một mét. Đó là khoảng cách đủ gần để cô ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng và bạc hà quẩn quanh, nhưng cũng đủ xa để sự đụng chạm trở thành một điều xa xỉ và tội lỗi.

Sự im lặng kéo dài khiến tiếng sột soạt của giấy tờ trở nên chói tai. Ôn Ninh cố tình làm rơi một cây bút, nó lăn về phía chân ghế của anh, dừng lại ngay sát mũi giày da bóng loáng. Cô nín thở, từ từ tiến lại gần để nhặt nó lên. Khi ngón tay cô chỉ còn cách đôi giày của anh vài centimet, cô cảm nhận được một luồng áp lực vô hình từ trên cao dội xuống. Hoắc Khải Tuyên không cúi xuống nhặt giúp cô, anh chỉ hơi nghiêng đầu, đôi mắt sau làn kính nhìn xoáy vào đỉnh đầu cô, một cái nhìn lạnh lẽo và đầy tính cảnh cáo.

Anh hỏi cô có biết hình phạt dành cho kẻ vi phạm quy tắc là gì không. Ôn Ninh ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn sắc lẹm đó, nhịp tim cô lại một lần nữa tăng tốc. Anh không đợi cô trả lời mà khẽ khàng đặt bàn tay lên lưng ghế, những ngón tay dài và gầy gò gõ nhịp nhàng. Anh nói rằng sự phục tùng không bắt đầu từ những điều lớn lao, mà bắt đầu từ việc học cách kiềm chế những bản năng tò mò rẻ tiền. Nếu cô không thể giữ đúng khoảng cách một mét, anh sẽ tìm một cách khác, cực đoan hơn, để giúp cô ghi nhớ vị trí của mình.

Ôn Ninh lùi lại, cầm lấy cây bút và quay trở về góc làm việc của mình, cảm thấy mặt mình nóng bừng. Cô nhận ra rằng quy tắc một mét này không phải là để bảo vệ anh, mà là để tra tấn cô. Nó tạo ra một loại khao khát được chạm vào, được phá vỡ và được xâm chiếm. Trong khi đó, Hoắc Khải Tuyên vẫn bình thản đọc sách, khóe môi anh dường như hơi nhếch lên một độ cong cực nhỏ. Anh biết rõ cô đang nghĩ gì, và anh cũng biết rõ rằng, chính sự kìm nén này sẽ là liều thuốc dẫn tốt nhất cho những thí nghiệm sắp tới của anh trong Dự án Eden.