MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Bản Của Kẻ Săn MồiChương 3

Độc Bản Của Kẻ Săn Mồi

Chương 3

803 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Hai, Viện nghiên cứu Hoắc Thị được bao phủ bởi một lớp sương mù nhàn nhạt đặc trưng của mùa thu Bắc Kinh. Ôn Ninh bước vào phòng hội thảo nhỏ ở tầng năm mươi lăm, nơi Hoắc Khải Tuyên đang chuẩn bị cho một buổi thuyết trình nội bộ về chuyên đề "Cơ chế của sự tự nguyện trong hành vi cưỡng chế". Căn phòng được thiết kế tối giản với tông màu xám lạnh, trung tâm là chiếc bàn tròn bằng đá nhân tạo nơi vị bác sĩ đang đứng, tỉ mỉ kiểm tra lại các thiết bị trình chiếu.

Hoắc Khải Tuyên hôm nay mặc một bộ vest màu xám chì, áo gile bên trong ôm sát thân hình săn chắc, cà vạt thắt nút Windsor hoàn hảo không lệch một milimet. Khi Ôn Ninh tiến vào, anh không nhìn cô mà chỉ ra hiệu cho cô ngồi vào vị trí trợ lý ngay bên cạnh. Khoảng cách giữa hai người lúc này đúng bằng một mét theo quy tắc cũ, nhưng sự căng thẳng trong không khí lại dường như thu hẹp khoảng cách đó xuống chỉ còn vài milimet.

Dưới lớp kính gọng vàng, đôi mắt của Hoắc Khải Tuyên dường như mang một ma lực kỳ lạ. Trong suốt buổi giảng, anh hiếm khi nhìn vào màn hình mà thường xuyên hướng tầm mắt về phía Ôn Ninh. Mỗi khi anh nhắc đến một thuật ngữ về sự phục tùng hay khoái cảm từ nỗi đau, ánh mắt ấy lại dừng lại trên gương mặt cô thêm vài giây. Đó không phải là cái nhìn ấm áp của một người thầy, mà là sự quan sát sắc lẹm của một nhà khoa học đang theo dõi phản ứng của một vật mẫu trong lồng kính.

Ôn Ninh cố gắng tập trung ghi chép, nhưng cô nhận ra mình đang bị phân tâm bởi những ám hiệu cơ thể của anh. Hoắc Khải Tuyên có một thói quen đặc biệt: mỗi khi anh chuẩn bị đưa ra một luận điểm sắc bén, anh sẽ dùng ngón tay thon dài của mình khẽ đẩy gọng kính, hoặc chậm rãi tháo chiếc nhẫn ở ngón út tay trái ra rồi lại đeo vào. Những cử động này lặp đi lặp lại một cách nhịp nhàng, tạo ra một nhịp điệu thôi miên khiến Ôn Ninh không thể rời mắt. Cô nhận thấy lòng bàn tay mình bắt đầu rịn mồ hôi, và một cảm giác râm ran chạy dọc theo cột sống mỗi khi vạt áo sơ mi của anh vô tình lướt qua mặt bàn gần phía cô.

Trong một khoảnh khắc khi buổi thuyết trình tạm nghỉ, Hoắc Khải Tuyên bước lại gần để lấy tập tài liệu ngay bên tay Ôn Ninh. Thay vì yêu cầu cô đưa cho anh, anh cúi người xuống, một tay chống lên mặt bàn, cánh tay còn lại vươn qua người cô. Hành động này khiến cơ thể anh gần như bao trùm lấy cô, mùi hương tuyết tùng nồng đậm và hơi ấm từ lồng ngực anh áp sát đến mức Ôn Ninh có thể nghe thấy tiếng nhịp tim của chính mình đang đập loạn xạ. Quy tắc một mét đã bị chính người thiết lập ra nó phá vỡ một cách đầy ngụ ý.

Anh không lấy tập tài liệu ngay mà dừng lại ở tư thế đó, đôi mắt phượng sau làn kính nhìn thẳng vào đồng tử đang giãn ra vì kinh ngạc của cô. Anh hỏi cô bằng một tông giọng thấp đến mức chỉ có hai người nghe thấy, rằng cô có biết tại sao con người lại thích những ám hiệu kín đáo hơn là những mệnh lệnh trực tiếp không. Ôn Ninh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, cô chỉ có thể lắc đầu nhẹ. Anh khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt, rồi thì thầm rằng đó là vì sự tưởng tượng luôn mang lại kích thích lớn hơn thực tại. Những gì cô thấy chỉ là bề nổi, và nhiệm vụ của cô là phải học cách đọc được những gì anh đang giấu sau lớp kính này.

Trước khi Ôn Ninh kịp thốt ra bất cứ lời nào, Hoắc Khải Tuyên đã đứng thẳng dậy, cầm lấy tập hồ sơ và quay trở lại vị trí của mình như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Sự thay đổi thái độ nhanh chóng của anh khiến cô rơi vào trạng thái lơ lửng, vừa hụt hẫng vừa hoang mang. Cô nhận ra rằng mỗi cử động, mỗi ánh mắt và mỗi lần chạm nhẹ của anh đều là một phần trong kịch bản mà anh đã viết sẵn để bóc tách từng lớp phòng ngự tâm lý của cô.