MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Bản Của Kẻ Săn MồiChương 4

Độc Bản Của Kẻ Săn Mồi

Chương 4

865 từ · ~5 phút đọc

Bầu trời Bắc Kinh về chiều tối bị nhuộm bởi một sắc xám chì nặng nề, rồi đột ngột đổ sụp xuống thành một cơn mưa tầm tã. Những hạt mưa lớn đập liên hồi vào lớp kính cường lực của tòa cao ốc, tạo ra những âm thanh rì rầm tách biệt hoàn toàn với sự náo nhiệt của phố thị bên dưới. Tại tầng năm mươi lăm, ánh đèn huỳnh quang trắng lệ thường đã được tắt bớt, chỉ còn lại ánh sáng vàng ấm áp từ dãy đèn hắt tường và chiếc đèn bàn làm việc của Hoắc Khải Tuyên.

Ôn Ninh ngồi tại góc bàn của mình, tiếng gõ bàn phím lạch cạch là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Cô đang cố gắng hoàn thành báo cáo phân tích số liệu cho đề tài mới, nhưng sự hiện diện của người đàn ông ngồi cách đó không xa khiến cô không tài nào tập trung nổi. Hoắc Khải Tuyên đã tháo bỏ chiếc áo vest, chỉ còn mặc sơ mi đen với hai tay áo xắn cao, để lộ đường nét rắn rỏi của cánh tay khi anh lật từng trang hồ sơ. Ánh sáng đèn bàn đổ bóng nghiêng nghiêng, khắc họa góc nghiêng hoàn hảo và vẻ nghiêm nghị đến mức cực đoan trên gương mặt anh.

Không gian lúc này mang một loại áp suất lạ kỳ. Mùi mưa thanh khiết hòa quyện với mùi gỗ tuyết tùng nồng nàn trong văn phòng kín, tạo nên một hỗn hợp hương thơm đầy mê hoặc. Ôn Ninh cảm thấy không khí dường như thiếu hụt oxy, mỗi nhịp thở của cô đều trở nên nặng nề hơn. Cô lén ngước mắt nhìn anh, đúng lúc Hoắc Khải Tuyên cũng ngẩng đầu lên. Ánh mắt hai người chạm nhau giữa khoảng không, và lần này, anh không hề lảng tránh. Anh đặt bút xuống, chậm rãi tháo chiếc kính gọng vàng đặt lên bàn, để lộ đôi mắt phượng sắc sảo không còn lớp màng che chắn.

Anh cất giọng hỏi cô đã làm xong chưa, âm thanh trầm thấp vang vọng trong không gian vắng lặng khiến tim cô khẽ run lên. Ôn Ninh lúng túng gật đầu, vội vàng thu dọn giấy tờ. Khi cô đứng dậy định ra về, một tia chớp rạch ngang bầu trời, theo sau là tiếng sấm nổ vang trời khiến cả tòa nhà như rung chuyển. Điện trong văn phòng đột ngột chớp nháy rồi tắt lịm. Hệ thống điện dự phòng chỉ kịp thắp sáng những bóng đèn đỏ mờ nhạt dọc hành lang, khiến căn phòng rơi vào một thứ ánh sáng mờ ảo, ma mị.

Trong bóng tối nhập nhẹm, Ôn Ninh cảm nhận được tiếng bước chân của Hoắc Khải Tuyên đang tiến lại gần. Cô đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở dồn dập khi mùi hương của anh ngày càng đậm đặc. Theo quy tắc, cô nên lùi lại để giữ khoảng cách một mét, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh xuống sàn. Hoắc Khải Tuyên dừng lại ngay trước mặt cô, hơi ấm từ cơ thể anh phả ra áp sát vào làn da lạnh lẽo của Ôn Ninh. Trong bóng tối, đôi mắt anh sáng rực lên như một loài thú săn mồi về đêm.

Anh không chạm vào cô, nhưng đưa tay chống lên mặt bàn ngay sát hông cô, tạo thành một tư thế giam cầm đầy ám muội. Anh hỏi cô có sợ bóng tối không, hay cô sợ những gì bóng tối có thể giải phóng bên trong con người mình. Ôn Ninh cảm thấy lưng mình đã chạm vào mép bàn gỗ lạnh ngắt, trong khi lồng ngực lại nóng rực vì sự gần gũi quá mức của anh. Cô lắp bắp trả lời rằng mình không sợ, nhưng thực tế, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực đã phản bội lại lời nói đó.

Hoắc Khải Tuyên khẽ cúi thấp đầu, môi anh chỉ cách vành tai cô vài milimet. Anh thì thầm rằng bóng tối là nơi lý tưởng nhất để con người thành thật với những khao khát của mình. Anh đưa tay lên, ngón tay cái thô ráp khẽ vuốt qua làn môi đang run rẩy của cô, một sự đụng chạm mang tính chiếm hữu rõ rệt đầu tiên kể từ khi cô bước chân vào đây. Sự căng thẳng tính dục bùng nổ như một ngòi nổ vừa bị đốt cháy. Ôn Ninh cảm thấy một luồng điện chạy dọc cơ thể, khiến đôi chân cô mềm nhũn.

Cơn mưa ngoài kia vẫn gào thét, nhưng bên trong căn phòng này, thời gian như ngưng đọng. Hoắc Khải Tuyên không tiến thêm bước nào nữa, anh đứng thẳng dậy và lùi lại đúng một mét khi ánh đèn văn phòng bừng sáng trở lại. Gương mặt anh lập tức khôi phục lại vẻ lạnh lùng, xa cách như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Anh nhặt chiếc kính lên đeo vào, khôi phục lại phong thái của một vị bác sĩ cấm dục, rồi thản nhiên bảo cô về nhà nghỉ ngơi.