Ngày hôm sau là chủ nhật, nhưng tâm trí của Ôn Ninh không hề có lấy một phút giây nghỉ ngơi. Cảm giác thô ráp từ ngón tay của Hoắc Khải Tuyên khi lướt qua môi cô trong bóng tối tầng năm mươi lăm vẫn ám ảnh như một dấu nung đỏ in sâu vào ký ức. Cô ngồi trong căn hộ nhỏ của mình, xung quanh là những chồng giáo trình tâm lý học dày cộm, nhưng lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy những kiến thức về phản xạ có điều kiện của Pavlov hay học thuyết phân tâm của Freud trở nên khô khan và bất lực trước sự xáo trộn mà người đàn ông ấy gây ra.
Sự tò mò của một sinh viên ưu tú bắt đầu chuyển hóa thành một loại ám ảnh mang tính bản năng. Ôn Ninh mở máy tính, bắt đầu tìm kiếm sâu hơn về tiểu sử của Hoắc Khải Tuyên bên ngoài những bài báo y khoa bóng bẩy. Cô phát hiện ra rằng, trước khi trở thành vị bác sĩ lẫy lừng tại Bắc Kinh, anh từng có thời gian tu nghiệp tại một viện nghiên cứu tâm thần biệt lập ở Đức, nơi chuyên trị những ca rối loạn hành vi tình dục nặng nề nhất. Những bức ảnh cũ cho thấy một Hoắc Khải Tuyên trẻ tuổi với đôi mắt lạnh lẽo hơn hiện tại, đứng trước những thiết bị y tế mà nhìn qua giống như những dụng cụ tra tấn hơn là chữa bệnh.
Càng đào sâu, Ôn Ninh càng nhận thấy những mâu thuẫn kỳ lạ. Hoắc Khải Tuyên chưa bao giờ kết hôn, thậm chí không có bất kỳ tin đồn tình cảm nào, nhưng anh lại là tác giả của hàng loạt luận văn về "Sự giải phóng bản ngã thông qua nỗi đau". Cô tự hỏi, một người đàn ông tôn thờ sự kiểm soát tuyệt đối như anh, khi ở một mình, liệu anh có thực hành những gì mình viết? Hay anh chính là hiện thân của những con quái vật mà anh đang nghiên cứu?
Đỉnh điểm của sự tò mò dẫn dắt Ôn Ninh quay trở lại viện nghiên cứu vào tối muộn ngày chủ nhật với lý do bỏ quên tài liệu quan trọng. Cô biết giờ này Hoắc Khải Tuyên thường không có mặt, nhưng sự thôi thúc muốn chạm vào không gian riêng tư của anh một lần nữa khiến cô không thể cưỡng lại. Khi bước vào văn phòng vắng lặng, mùi tuyết tùng vẫn còn đó, lẩn khuất trong từng thớ không khí. Ôn Ninh đi vòng qua bàn làm việc của anh, ngón tay lướt nhẹ trên mặt gỗ bóng loáng, cảm nhận hơi lạnh của quyền lực.
Cô phát hiện ra một ngăn kéo nhỏ dưới gầm bàn không được khóa kỹ, chỉ hé lộ một khe hở rất nhỏ. Trái tim Ôn Ninh đập thình thịch, lý trí bảo cô hãy dừng lại, nhưng đôi tay lại phản bội khi chậm rãi kéo ngăn kéo ra. Bên trong không có tài liệu y khoa nào, mà chỉ có một hộp gỗ mun nhỏ tinh xảo. Khi mở nắp hộp, cô sững sờ thấy một chiếc kẹp cà vạt bằng bạc, một chiếc dao găm nhỏ cán ngọc, và một bức ảnh cũ đã ố vàng chụp một người phụ nữ bị trói tay bằng dây thừng lụa, gương mặt bị che khuất nhưng tư thế lại toát lên một sự phục tùng tuyệt đối đến rợn người.
Ôn Ninh cảm thấy hơi thở của mình trở nên gấp gáp. Đây không phải là bệnh án, đây là bộ sưu tập cá nhân. Cô nhận ra rằng mình đang chạm vào một phần linh hồn bị cấm đoán của Hoắc Khải Tuyên. Ngay khi cô định đóng ngăn kéo lại, một cảm giác lạnh sống lưng ập đến. Cô nghe thấy tiếng động nhẹ của hệ thống điều hòa vừa thay đổi chế độ, và rồi, một giọng nói quen thuộc vang lên ngay từ phía sau lưng, cách cô đúng một mét nhưng mang theo sự áp chế của một vực thẳm.
Giọng nói của Hoắc Khải Tuyên không hề mang theo sự tức giận, mà là một sự thất vọng đầy giễu cợt. Anh hỏi cô rằng, liệu sự tò mò của một nhà tâm lý học có đủ để trả giá cho những gì cô sắp nhìn thấy hay không. Ôn Ninh đóng sầm ngăn kéo lại, xoay người lại và thấy anh đang đứng tựa vào khung cửa, trên tay vẫn cầm chiếc chìa khóa xe, ánh mắt sau làn kính gọng vàng nhìn cô như nhìn một kẻ tội đồ đã tự tay mở ra chiếc hộp Pandora của chính mình. Sự tò mò vượt giới hạn đã chính thức đẩy cô từ vị trí một sinh viên quan sát sang vị trí của một quân cờ trong trò chơi của anh.