Không gian văn phòng đột ngột trở nên chật chội khi ánh mắt của Hoắc Khải Tuyên đóng đinh lên người Ôn Ninh. Cô đứng bất động bên bàn làm việc, bàn tay vẫn còn đặt trên ngăn kéo vừa đóng sập, cảm giác tội lỗi và sự sợ hãi đan xen tạo thành một cơn sóng thần trong lồng ngực. Hoắc Khải Tuyên không tiến lại gần, anh vẫn đứng ở ranh giới một mét, nhưng sự áp bức từ thân hình cao lớn và phong thái thâm trầm của anh khiến Ôn Ninh có cảm giác mình đang bị bóp nghẹt.
Anh chậm rãi tháo chiếc găng tay da đen ra, từng ngón tay gầy gò, cứng cỏi lộ ra dưới ánh đèn mờ. Hoắc Khải Tuyên không hề quát mắng, anh chỉ bình thản bước qua cô, mở ngăn kéo mà cô vừa xâm phạm và lấy ra hộp gỗ mun. Anh đặt nó lên mặt bàn, ngay trước mắt cô, rồi dùng chìa khóa mở một cánh cửa ẩn phía sau giá sách vốn dĩ luôn được ngụy trang hoàn hảo. Đó là lối vào thư phòng riêng tư nhất của anh, nơi mà ngay cả những quản lý cấp cao của viện nghiên cứu cũng chưa từng đặt chân tới.
Anh ra hiệu bằng một cái hất cằm, ngắn gọn và lạnh lùng yêu cầu cô bước vào. Ôn Ninh cảm thấy đôi chân mình như không còn thuộc về bản thân, cô bước đi theo bản năng của một con mồi không còn đường lui. Bên trong thư phòng không hề tối tăm như cô tưởng, trái lại, nó được thắp sáng bằng những dải đèn led âm tường màu đỏ sẫm, tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự nguy hiểm và dục vọng. Căn phòng không có cửa sổ, bốn bề được lót bằng lớp mút tiêu âm cao cấp, ngăn cách hoàn toàn với thế giới ồn ã bên ngoài.
Giữa phòng là một chiếc ghế dài bằng da thuộc đen bóng với những vòng khoen kim loại đính dọc theo cạnh ghế, lấp lánh sự lạnh lẽo của thép không gỉ. Trên các giá trưng bày không phải là sách y khoa mà là những dụng cụ mà Ôn Ninh chỉ mới thấy qua trong các tài liệu về hành vi lệch lạc: những sợi dây thừng bằng đay được bện thủ công mịn màng, những chiếc bịt mắt lụa, và những bộ roi bằng da mềm mại. Hoắc Khải Tuyên đi đến bên kệ, thong thả rót một ly rượu vang đỏ, sắc đỏ của rượu hòa cùng ánh sáng căn phòng tạo nên một vẻ đẹp đầy ma mị trên gương mặt anh.
Anh xoay người lại, tựa lưng vào giá sách, nhấp một ngụm rượu và nhìn cô qua làn kính gọng vàng nay đã nhuốm màu đỏ rực. Anh nói rằng cánh cửa này thực chất chưa bao giờ được khóa, nó chỉ chờ đợi một người đủ tò mò và đủ can đảm để bước qua ranh giới của sự đạo đức giả tạo. Anh gọi đây là chiếc bẫy dành cho những tâm hồn luôn tự cho mình là tỉnh táo nhưng lại khao khát được nếm trải sự hỗn loạn. Ôn Ninh cảm thấy cổ họng khô khốc, cô nhận ra rằng mọi hành động từ trước đến nay của anh, từ quy tắc một mét đến buổi tăng ca đêm mưa, đều là những bước đi được tính toán tỉ mỉ để dẫn dụ cô đến khoảnh khắc này.
Sự sợ hãi trong cô lúc này bỗng chốc bị thay thế bởi một cảm giác phấn khích tội lỗi. Cô nhìn vào đôi mắt của Hoắc Khải Tuyên và nhận thấy một sự đồng điệu kỳ lạ, như thể anh đã nhìn thấu những góc khuất đen tối nhất trong tâm hồn mà chính cô cũng không dám thừa nhận. Hoắc Khải Tuyên đặt ly rượu xuống, anh tiến lại gần, lần này anh không dừng lại ở khoảng cách một mét nữa. Anh bước hẳn vào không gian cá nhân của cô, ép cô lùi dần cho đến khi lưng cô chạm vào lớp da lạnh lẽo của chiếc ghế dài giữa phòng.
Anh cúi xuống, bàn tay cầm lấy chiếc bịt mắt bằng lụa đen trên bàn và đưa lên trước mặt cô. Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ cám dỗ, hỏi rằng liệu cô muốn quay trở lại cuộc sống tẻ nhạt của một thực tập sinh ưu tú, hay muốn cùng anh đi đến tận cùng của cuộc thí nghiệm về bản ngã này. Ôn Ninh nhìn chiếc bịt mắt, rồi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, cô hiểu rằng một khi đã bước vào đây, cô sẽ không bao giờ có thể trở lại là Ôn Ninh của trước kia. Chiếc bẫy đã sập xuống, và cô, bằng một sự tự nguyện điên rồ, đã sẵn sàng để bị giam cầm.