Ánh sáng đỏ rực trong căn phòng bí mật dường như đang hút cạn dưỡng khí, khiến lồng ngực Ôn Ninh phập phồng không yên. Hoắc Khải Tuyên đứng ngay sát cô, hơi lạnh từ ly rượu vang ban nãy vẫn còn vương trên những đầu ngón tay của anh khi anh lướt nhẹ qua xương quai xanh của cô, mang theo một sự đe dọa đầy tình tứ. Anh không ép cô đeo chiếc bịt mắt ngay lập tức, mà thay vào đó, anh xoay người bước lại phía bàn làm việc đặt ở góc phòng, lấy ra một tập hồ sơ bọc da màu đen tuyền, trên bìa không dán nhãn nhưng lại dập chìm một biểu tượng hình con rắn quấn quanh quả táo – Dự án Eden.
Anh ném tập hồ sơ xuống mặt ghế da ngay cạnh chỗ Ôn Ninh đang ngồi, phát ra một tiếng "bạch" khô khốc. Giọng anh vang lên, bình thản như đang đọc một bản báo cáo lâm sàng, bảo cô hãy mở ra và xem thành quả của sự tò mò mà cô hằng theo đuổi. Ôn Ninh run rẩy cầm tập tài liệu lên, cảm giác lớp da bọc ngoài mịn màng nhưng lạnh lẽo như da rắn. Khi trang giấy đầu tiên được lật mở, hơi thở của cô dường như ngưng trệ.
Đây không phải là một công trình nghiên cứu lý thuyết suông. Dự án Eden là một tập hợp các phân tích chi tiết về tâm lý, sinh lý và cả những phản ứng hóa học trong não bộ của những đối tượng được chọn để thử nghiệm sự phục tùng tuyệt đối. Từng trang giấy là một sơ đồ về sự sụp đổ của ý chí con người dưới những tác động có kiểm soát. Tuy nhiên, điều khiến toàn thân Ôn Ninh đông cứng chính là trang cuối cùng của tập hồ sơ. Ở đó, một tấm ảnh thẻ của cô được dán ngay ngắn, kèm theo đó là biểu đồ ghi chép tỉ mỉ từng thói quen nhỏ nhất kể từ ngày cô bước chân vào viện nghiên cứu: nhịp tim khi nhìn thấy anh, tần suất cô lén quan sát anh qua gương, và cả những biến đổi trong biểu cảm khuôn mặt khi anh phá vỡ quy tắc một mét.
Dưới tấm ảnh của cô là một dòng chữ viết tay bằng mực đen sắc sảo: Vật mẫu 01 - Sự kết hợp hoàn hảo giữa trí tuệ và bản năng phục tùng tiềm ẩn. Giai đoạn 1: Quan sát và dẫn dụ - Đã hoàn thành. Giai đoạn 2: Phá vỡ phòng vệ - Đang tiến hành.
Ôn Ninh cảm thấy một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng, lan ra tận đầu ngón tay khiến cô suýt nữa đã đánh rơi tập tài liệu. Cô ngước nhìn Hoắc Khải Tuyên, lúc này đang thong thả tựa người vào kệ sách, ánh mắt anh phía sau gọng kính vàng không hề có chút ấm áp nào, chỉ còn lại sự lạnh lùng của một kẻ đang thực hiện cuộc phẫu thuật trên linh hồn người khác. Cô nhận ra mình không phải vô tình tìm thấy bí mật này, mà chính anh đã sắp đặt từng bước một để cô tự tay mở ra bản danh sách tội lỗi này.
Cô lắp bắp hỏi anh rằng tất cả những chuyện này, từ buổi phỏng vấn cho đến quy tắc một mét, đều là để phục vụ cho thí nghiệm điên rồ này sao. Hoắc Khải Tuyên không phủ nhận, anh bước lại gần, chậm rãi tước lấy tập hồ sơ từ tay cô rồi đặt nó sang một bên. Anh cúi xuống, dùng đôi tay to lớn bao bọc lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, ép cô phải đối diện với sự thật tàn khốc. Anh nói rằng cô không nên gọi đó là điên rồ, mà hãy gọi đó là sự khai sáng. Anh đã nhìn thấy bên trong cô một con người khác, một bản thể đang gào thét được thoát khỏi những xiềng xích đạo đức tẻ nhạt để được phục tùng một người xứng đáng.
Dự án Eden không phải để hủy hoại cô, mà là để tạo ra một "độc bản" hoàn hảo nhất, một người có thể thấu hiểu và cùng anh đi vào vùng cấm của nhân tính. Ánh nhìn của anh lúc này chứa đựng một sự chiếm hữu mãnh liệt đến mức khiến Ôn Ninh cảm thấy như mình đang bị thiêu đốt. Cô thấy sợ hãi, nhưng sâu thẳm trong sự sợ hãi đó là một loại khoái cảm run rẩy khi biết mình là người duy nhất được anh chọn để "nghiên cứu" sâu sắc đến thế.
Hoắc Khải Tuyên buông tay ra, lùi lại một bước, khôi phục lại dáng vẻ bề trên của mình. Anh đưa ra một lựa chọn cuối cùng: Hoặc là rời khỏi đây ngay bây giờ và coi như chưa từng thấy gì, quay lại với cuộc sống của một sinh viên tầm thường; hoặc là ở lại, ký tên vào trang cuối cùng của Dự án Eden với tư cách là người cộng sự, cũng là người phục tùng duy nhất của anh. Ôn Ninh nhìn vào bản danh sách tội lỗi trên bàn, rồi nhìn vào người đàn ông đang đứng trước mặt mình, cô biết rằng tâm hồn mình đã bị mùi hương tuyết tùng và ánh mắt ấy giam giữ từ lâu.