MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Bản Của Kẻ Săn MồiChương 8

Độc Bản Của Kẻ Săn Mồi

Chương 8

720 từ · ~4 phút đọc

Trong không gian kín đặc của thư phòng bí mật, sự im lặng của Ôn Ninh giống như một lời chấp nhận ngầm định. Cô nhìn chằm chằm vào trang giấy có dán ảnh mình, cảm giác bản ngã cũ kỹ đang từng chút một nứt vỡ. Hoắc Khải Tuyên không vội vàng, anh thong thả tháo chiếc cà vạt màu xám chì, quấn nó quanh bàn tay mình như một thói quen của kẻ nắm quyền. Khi lớp vỏ bọc chỉnh chu cuối cùng là chiếc kính gọng vàng được đặt sang một bên, diện mạo thực sự của anh hiện ra khiến Ôn Ninh không khỏi hít một hơi lạnh.

Không còn lớp kính che chắn, đôi mắt của Hoắc Khải Tuyên sắc lẹm và u tối như hai hố đen sâu thẳm. Sự dịu dàng giả tạo của một vị bác sĩ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt của một kẻ thống trị tuyệt đối, người không nhìn con người như những cá thể có cảm xúc, mà nhìn họ như những cơ chế sinh học cần được điều khiển. Anh bước đến gần cô, lần này không còn quy tắc một mét, không còn sự kiêng dè. Anh đứng sát đến mức đầu gối cô chạm vào ống quần tây phẳng phiu của anh, buộc cô phải ngước cổ lên hết mức mới có thể nhìn vào mặt anh.

Giọng nói của anh lúc này không còn trầm thấp dễ nghe mà trở nên lạnh lẽo, mang theo uy lực của một bản án không thể kháng cáo. Anh hỏi cô đã sẵn sàng để diện kiến "Ác quỷ" mà cô hằng tò mò chưa. Trước khi Ôn Ninh kịp trả lời, bàn tay anh đã siết lấy cằm cô, không quá mạnh để gây đau đớn nhưng đủ để cô nhận ra mình không còn quyền tự chủ. Anh ép cô nhìn vào những dụng cụ bằng da và dây thừng lụa đang treo trên giá, rồi chậm rãi tuyên bố rằng từ giây phút này, ý chí của cô thuộc về anh, và cơ thể cô chính là phòng thí nghiệm của anh.

Ôn Ninh cảm thấy một luồng điện sợ hãi chạy dọc sống lưng khi nhận ra sự tàn nhẫn trong ánh mắt anh. Hoắc Khải Tuyên lùi lại một bước, anh cầm lấy một sợi dây thừng lụa màu đỏ rực, bắt đầu thắt những nút thắt điêu luyện ngay trước mặt cô. Tiếng dây thừng cọ xát vào nhau sột soạt trong căn phòng tĩnh mịch khiến thần kinh của Ôn Ninh căng lên như dây đàn. Anh bảo cô rằng, trong Dự án Eden, sự phục tùng không đến từ lời nói, mà đến từ việc học cách yêu lấy những xiềng xích. Anh muốn cô phải tự nguyện đưa tay ra, tự nguyện từ bỏ sự tự do giả tạo của mình để đổi lấy một loại khoái cảm mà chỉ mình anh có thể ban phát.

Sự lộ diện này của Hoắc Khải Tuyên đã lột bỏ hoàn toàn vẻ đạo mạo của giới tri thức thượng lưu. Anh đứng đó, giữa ánh đèn đỏ mờ ảo, trông giống như một vị chúa tể của bóng tối đang chờ đợi con mồi tự hiến tế. Ôn Ninh thấy mình đang đứng trên bờ vực của sự điên rồ. Một nửa trong cô muốn chạy trốn khỏi sự chiếm hữu bệnh hoạn này, nhưng một nửa khác – phần bản năng mà anh đã dày công dẫn dụ bấy lâu – lại thôi thúc cô bước tới. Cô nhìn thấy sự run rẩy của chính mình trong hình phản chiếu trên đôi mắt anh, và kỳ lạ thay, cô thấy mình đang khao khát được nhìn thấy anh thực hiện những gì anh đã viết trong hồ sơ.

Hoắc Khải Tuyên ném sợi dây thừng xuống chân cô, một hành động đầy tính nhục mạ nhưng cũng đầy tính mời gọi. Anh khoanh tay trước ngực, chờ đợi bước đi tiếp theo của vật mẫu hoàn hảo nhất mà anh từng sở hữu. Anh không dùng vũ lực để bắt đầu, bởi anh biết rõ nhất rằng, sự sụp đổ lớn nhất của con người chính là khi họ tự tay mở cửa rước ác quỷ vào nhà.