MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Bản Của Kẻ Săn MồiChương 9

Độc Bản Của Kẻ Săn Mồi

Chương 9

724 từ · ~4 phút đọc

Sợi dây thừng màu đỏ nằm im lìm dưới sàn nhà như một con rắn đang chờ đợi, và sự im lặng trong thư phòng bí mật lúc này còn nặng nề hơn cả tiếng sấm rền ngoài cửa sổ đêm qua. Ôn Ninh đứng đó, đôi vai khẽ run rẩy dưới ánh đèn đỏ mờ đục. Cô nhìn sợi dây, rồi nhìn vào đôi mắt không một chút gợn sóng của Hoắc Khải Tuyên. Anh không hề giục giã, nhưng sự hiện diện áp đảo của anh giống như một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt mọi ý chí phản kháng của cô.

Hoắc Khải Tuyên chậm rãi bước tới, dừng lại ngay sát sau lưng Ôn Ninh. Cô có thể cảm nhận được hơi nóng từ lồng ngực anh phả vào gáy mình, dù hai người vẫn chưa thực sự chạm vào nhau. Anh cúi xuống, giọng nói trầm đục vang lên ngay sát vành tai cô, bảo cô hãy nhặt sợi dây lên. Khi Ôn Ninh vẫn còn đang do dự, anh khẽ dùng đầu ngón tay lướt dọc theo sống lưng cô, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng khiến cô rùng mình như bị điện giật. Anh nhắc lại, lần này giọng nói mang theo một sự đe dọa không thể ngô nghê phớt lờ: Một trợ lý không bao giờ để chủ nhân phải nhắc lại lệnh đến lần thứ hai.

Ôn Ninh cắn chặt môi đến mức cảm nhận được vị mặn của máu. Lòng tự trọng của một sinh viên ưu tú, một người luôn đứng đầu lớp với vẻ ngoài kiêu hãnh, đang gào thét đòi cô phải quay lưng bỏ chạy. Nhưng đôi chân cô lại phản bội. Cô chậm rãi cúi người xuống, ngón tay run rẩy chạm vào sợi lụa mềm mại nhưng lạnh lẽo, nhặt nó lên và đưa cho anh bằng cả hai tay. Đó không chỉ là một hành động nhặt đồ, đó là khoảnh khắc cô chính thức dâng nộp quyền tự chủ của mình vào tay "Ác quỷ".

Hoắc Khải Tuyên đón lấy sợi dây, nhưng anh không dùng nó để trói cô ngay lập tức. Thay vào đó, anh yêu cầu cô quỳ xuống ngay tại chỗ. Ôn Ninh ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to vì bàng hoàng. Trong suốt hai mươi mấy năm cuộc đời, cô chưa từng phải quỳ dưới chân bất kỳ ai. Sự sỉ nhục trào dâng khiến gương mặt cô đỏ bừng, cô lắp bắp rằng anh không có quyền làm thế. Hoắc Khải Tuyên khẽ cười, một nụ cười lạnh thấu xương. Anh hỏi cô rằng nếu cô còn giữ cái "tôi" quá lớn như vậy, thì làm sao cô có thể thấu hiểu được tận cùng của sự phục tùng trong Dự án Eden. Anh khẳng định rằng, muốn chạm đến sự khai sáng, điều đầu tiên cô phải học là vứt bỏ cái lòng tự trọng rẻ tiền đó đi.

Bàn tay anh đặt lên vai cô, nhấn xuống một lực không quá mạnh nhưng đầy kiên quyết. Dưới áp lực của lòng bàn tay anh và ánh nhìn sắc lẹm như dao cạo, đầu gối của Ôn Ninh dần khuỵu xuống mặt thảm lông dày. Khi đầu gối cô chạm đất, cô cảm thấy một sự sụp đổ kinh khủng về mặt tâm lý. Cô đang quỳ dưới chân người đàn ông này, trong một căn phòng kín, giữa những dụng cụ tình dục và những bí mật đen tối nhất. Sự kiêu hãnh của cô đã bị giẫm nát dưới đôi giày da bóng loáng của anh.

Hoắc Khải Tuyên hài lòng nhìn "vật mẫu" của mình đang phủ phục dưới chân. Anh dùng sợi dây lụa đỏ quấn một vòng quanh cổ tay cô, không thắt chặt nhưng đủ để cô cảm nhận được sự ràng buộc. Anh nâng cằm cô lên bằng mũi giày, ép cô phải nhìn thẳng vào gương mặt không chút cảm xúc của mình từ góc độ thấp hèn này. Anh nói rằng đây mới chỉ là sự bắt đầu của quá trình "thanh tẩy" tâm hồn cô. Anh muốn cô ghi nhớ cảm giác này, cảm giác của sự phục tùng tuyệt đối, vì từ nay về sau, đó sẽ là nguồn sống duy nhất của cô tại viện nghiên cứu này.