MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Bản Của Kẻ Săn MồiChương 11

Độc Bản Của Kẻ Săn Mồi

Chương 11

808 từ · ~5 phút đọc

Sáng thứ Hai, Viện nghiên cứu Hoắc Thị quay trở lại với nhịp độ hối hả thường nhật. Ôn Ninh xuất hiện với vẻ ngoài không chút tỳ vết: mái tóc búi gọn, bộ đồ công sở màu kem thanh lịch và gương mặt bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Chỉ có cô mới biết, bên dưới lớp áo sơ mi ấy, nơi mu bàn tay vẫn còn vương lại cảm giác lạnh lẽo từ nụ hôn của Hoắc Khải Tuyên, và trong thâm tâm, bản khế ước im lặng đang cháy bỏng như một lời nguyền.

Chín giờ sáng, thông báo từ văn phòng chủ tịch gửi đến: Ôn Ninh được điều động làm trợ lý riêng cho buổi giảng dạy chuyên sâu của bác sĩ Hoắc tại phòng thực nghiệm tâm lý hành vi. Đây là một vinh dự mà bất kỳ thực tập sinh nào cũng khao khát, nhưng khi bước vào căn phòng thí nghiệm được ngăn cách bởi lớp kính một chiều, Ôn Ninh hiểu rằng "buổi dạy" này không dành cho ai khác ngoài cô.

Hoắc Khải Tuyên đã đứng sẵn ở đó, vẫn là vẻ đạo mạo với chiếc áo blouse trắng tinh khôi khoác bên ngoài sơ mi đen. Anh đang điều chỉnh một số thiết bị ghi đo sóng não. Khi thấy cô vào, anh không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt ra lệnh cho cô đóng cửa và khóa trái từ bên trong. Tiếng chốt cửa vang lên khô khốc trong không gian cách âm, đánh dấu sự chuyển đổi từ thế giới thực tại sang thế giới của "Dự án Eden".

Anh bắt đầu buổi huấn luyện bằng một tông giọng chuyên môn thuần túy, nói về sự khác biệt giữa "ngôn ngữ lời nói" và "phản ứng sinh lý". Anh yêu cầu Ôn Ninh ngồi vào ghế điện não đồ, nhưng thay vì gắn các điện cực lên đầu, anh lại yêu cầu cô đặt hai tay lên mặt bàn kim loại lạnh ngắt. Anh nói rằng bài học hôm nay là về sự tập trung tuyệt đối. Dưới danh nghĩa giảng dạy về khả năng kiểm soát cảm xúc, anh bắt đầu dùng một chiếc lông vũ cứng và một chiếc thước gỗ nhỏ để thực hiện các kích thích lên mu bàn tay cô.

Quy tắc của buổi huấn luyện rất đơn giản nhưng khắc nghiệt: Dù anh làm gì, cô không được phép rời tay khỏi mặt bàn, không được phát ra âm thanh, và đặc biệt, nhịp tim hiển thị trên màn hình không được vượt quá mức quy định. Hoắc Khải Tuyên vừa giảng giải về cơ chế phản xạ, vừa chậm rãi dùng thước gỗ gõ nhẹ nhịp nhàng lên những đốt ngón tay của cô. Cơn đau không đáng kể, nhưng sự chờ đợi giữa các nhịp gõ mới là thứ tra tấn tâm lý thực sự.

Mỗi khi nhịp tim của Ôn Ninh tăng cao vì căng thẳng, anh sẽ dừng lại, tiến sát đến bên cạnh cô, dùng bàn tay đeo găng cao su y tế lạnh lẽo vuốt gáy cô như một sự an ủi đầy giả tạo. Anh thì thầm rằng nếu cô không thể kiểm soát nổi cơ thể mình trước những kích thích nhỏ nhặt này, cô sẽ mãi mãi không bao giờ chạm tới được tầng sâu nhất của sự phục tùng. Ánh mắt anh sau làn kính gọng vàng không hề có chút ấm áp, nó giống như một người thợ rèn đang kiểm tra độ bền của một thanh kiếm vừa được đưa vào lò lửa.

Buổi huấn luyện kéo dài hai tiếng đồng hồ. Dưới danh nghĩa là những bài kiểm tra tâm lý lâm sàng, Hoắc Khải Tuyên đã bắt đầu thiết lập sự hiện diện của mình vào sâu trong hệ thần kinh của Ôn Ninh. Cô phải học cách phân biệt giữa lệnh dạy bảo và lệnh phục tùng qua từng cử chỉ nhỏ nhất của anh. Khi buổi học kết thúc, mu bàn tay Ôn Ninh hơi đỏ ửng vì những nhịp gõ, nhưng tâm trí cô lại rơi vào một trạng thái trống rỗng lạ thường.

Hoắc Khải Tuyên tháo găng tay, thu dọn tài liệu và khôi phục lại vẻ xa cách thường ngày. Anh khen ngợi cô có sự tiến bộ, một lời khen nghe qua thì bình thường nhưng đối với Ôn Ninh, nó giống như một sự khích lệ cho vị thế "nô lệ" đang hình thành. Cô đứng dậy, cúi đầu chào anh theo đúng lễ nghi, nhưng trong đầu đã bắt đầu mong chờ đến buổi "giảng dạy" tiếp theo. Sự phục tùng sơ khai đã bắt đầu bén rễ, và Hoắc Khải Tuyên đã sẵn sàng cho bước tiếp theo: Đặt một ký hiệu hữu hình lên cơ thể vật mẫu của mình.