MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Bản Của Kẻ Săn MồiChương 12

Độc Bản Của Kẻ Săn Mồi

Chương 12

789 từ · ~4 phút đọc

Sau buổi huấn luyện căng thẳng tại phòng thực nghiệm, không khí giữa Ôn Ninh và Hoắc Khải Tuyên đã chuyển sang một giai đoạn mới: sự ngầm hiểu. Cô bắt đầu nhận ra rằng mỗi khi ở cạnh anh, dù là trong cuộc họp đông người hay trong không gian riêng tư, cơ thể cô luôn ở trạng thái cảnh giác cao độ, chờ đợi một ám hiệu không lời nào đó.

Vào chiều thứ Tư, Hoắc Khải Tuyên gọi Ôn Ninh vào văn phòng để "kiểm tra tiến độ báo cáo". Khi cánh cửa gỗ mun vừa khép lại và tiếng khóa tự động vang lên, anh không ngồi vào bàn làm việc mà đứng bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập của Bắc Kinh. Trên chiếc bàn trà bằng đá hoa cương ở góc phòng có đặt một chiếc hộp nhung nhỏ màu đen, đơn giản nhưng toát lên vẻ sang trọng quyền quý.

Hoắc Khải Tuyên quay lại, thong thả tháo chiếc kính gọng vàng đặt lên bàn, đôi mắt phượng nhuốm màu u tối nhìn thẳng vào Ôn Ninh. Anh ra lệnh cho cô bước tới, dừng lại ngay trước mặt mình. Lần này, anh không dùng quy tắc một mét để giữ khoảng cách, mà thay vào đó là một sự áp sát khiến cô có thể ngửi thấy mùi hương tuyết tùng nồng đậm từ cơ thể anh.

Anh cầm chiếc hộp nhung lên, mở nắp. Bên trong là một dải ruy băng bằng lụa đen thượng hạng, bản rộng khoảng hai centimet, ở giữa đính một viên đá Onyx đen bóng được chạm khắc tinh xảo. Nó không phải là một món trang sức bình thường, nó là một biểu tượng. Hoắc Khải Tuyên nâng dải lụa lên, bảo cô hãy quay lưng lại và vén tóc lên.

Ôn Ninh cảm thấy đầu ngón tay mình tê dại. Cô hiểu chiếc vòng này có ý nghĩa gì trong thế giới mà anh đang dẫn dắt cô vào. Đó là một chiếc "collar" – vòng cổ dành cho kẻ phục tùng. Cô chậm rãi xoay người, bàn tay run rẩy vén những lọn tóc gáy mềm mại, để lộ làn da trắng ngần thanh mảnh. Hơi thở nóng rực của Hoắc Khải Tuyên phả lên cổ cô, tiếp theo đó là cảm giác mát lạnh của dải lụa mềm mại bao quanh vòng cổ.

Tiếng khóa cài kim loại nhỏ xíu vang lên giòn giã ngay sát vành tai khiến Ôn Ninh khẽ rùng mình. Hoắc Khải Tuyên không buông tay ngay, anh giữ nguyên tư thế đó, áp lòng bàn tay to lớn và hơi thô ráp vào cổ họng cô, cảm nhận nhịp đập dồn dập của mạch máu dưới lớp lụa đen. Anh thì thầm vào tai cô rằng, chiếc vòng này là quy tắc tiếp theo. Từ nay về sau, khi ở riêng với anh, cô phải luôn đeo nó. Nó là lời nhắc nhở rằng cô là "độc bản" của anh, là người duy nhất có quyền được anh huấn luyện và chiếm hữu.

Anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với tấm gương lớn trong phòng. Ôn Ninh sững sờ nhìn bóng mình trong gương. Một cô gái với vẻ ngoài tri thức, thanh tú nhưng trên cổ lại mang một dấu hiệu của sự lệ thuộc hoàn toàn. Sự tương phản giữa dải lụa đen tuyền và làn da tuyết trắng tạo nên một vẻ đẹp đầy tội lỗi và kích thích. Hoắc Khải Tuyên đứng ngay phía sau, đặt tay lên vai cô, ánh mắt anh trong gương tràn đầy sự thỏa mãn của một kẻ đi săn vừa đánh dấu xong con mồi quý giá nhất.

Anh nói rằng chiếc vòng cổ này có một cái tên: "Xiềng xích của sự tự nguyện". Nó sẽ không ngăn cản cô thở, nhưng nó sẽ luôn nhắc cô nhớ rằng hơi thở đó thuộc về ai. Khi anh đưa ngón tay khẽ kéo nhẹ dải lụa, Ôn Ninh vô thức nghếch cổ lên, một phản xạ phục tùng thuần túy khiến Hoắc Khải Tuyên nở một nụ cười hiếm hoi.

Buổi chiều hôm đó, Ôn Ninh rời khỏi văn phòng với chiếc vòng cổ đã được giấu kỹ dưới lớp cổ áo sơ mi cao. Không ai biết bí mật đang ẩn hiện sau lớp vải đó, nhưng mỗi khi cô cử động, cảm giác dải lụa cọ xát vào da thịt lại khiến cô nhớ đến bàn tay của Hoắc Khải Tuyên. Chủ quyền đã được xác lập, và cô nhận ra mình không hề cảm thấy nhục nhã, mà lại có một sự an tâm điên rồ khi biết mình đã hoàn toàn thuộc về anh.