Bầu không khí tại Viện nghiên cứu Hoắc Thị vào ngày thứ Năm trở nên ngột ngạt đối với Ôn Ninh. Chiếc vòng lụa đen dưới lớp cổ áo sơ mi giống như một mồi lửa âm ỉ, liên tục nhắc nhở cô về sự hiện diện quyền lực của Hoắc Khải Tuyên. Trong một khoảnh khắc của lòng kiêu hãnh cuối cùng, Ôn Ninh quyết định thử thách giới hạn của anh. Cô bước vào phòng thực nghiệm tâm lý cho buổi báo cáo chiều mà không đeo chiếc vòng cổ lụa đen, dấu hiệu duy nhất của sự phục tùng mà anh đã trao.
Hoắc Khải Tuyên đang đứng bên bàn quan sát, ánh mắt anh quét qua gương mặt cô rồi dừng lại rất lâu ở vùng cổ trống trải. Không gian lập tức đông cứng. Anh không nói gì, vẫn tiếp tục nghe cô báo cáo về các chỉ số tâm lý của bệnh nhân, nhưng bàn tay anh đang gõ nhịp nhàng lên mặt bàn đá, mỗi tiếng "cộc" đều như nện thẳng vào dây thần kinh căng cứng của Ôn Ninh. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn bất kỳ lời quát mắng nào.
Khi Ôn Ninh vừa kết thúc câu cuối cùng, Hoắc Khải Tuyên chậm rãi tháo găng tay y tế, ném chúng vào thùng rác một cách dứt khoát. Anh ra lệnh cho cô bước vào buồng cách âm – nơi vốn dùng để thực hiện các thử nghiệm về sự cô lập giác quan. Ôn Ninh cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, cô cố giữ giọng bình tĩnh hỏi anh rằng đây có phải là một phần của quy trình nghiên cứu không. Hoắc Khải Tuyên tiến lại gần, hơi thở của anh mang theo cái lạnh thấu xương khi anh nói rằng đây là bài học về sự trả giá cho việc lãng quên quy tắc.
Bên trong buồng cách âm, ánh sáng chỉ là một dải đèn neon mờ ảo. Hoắc Khải Tuyên không dùng dây thừng hay dụng cụ phức tạp, anh chỉ yêu cầu cô đứng tựa lưng vào bức tường kim loại lạnh ngắt và đưa hai tay ra sau lưng. Khi Ôn Ninh định phản kháng bằng lời nói, anh đã dùng một dải lụa đen khác, bịt chặt đôi mắt cô lại. Thế giới của cô đột ngột rơi vào bóng tối, khiến các giác quan còn lại trở nên nhạy cảm một cách kinh khủng.
Anh bắt đầu thực hiện hình phạt bằng cách dùng một chiếc thước kim loại lạnh lẽo lướt dọc theo cổ họng cô, ngay vị trí mà đáng lẽ chiếc vòng lụa phải ngự trị. Mỗi khi chiếc thước chạm vào da, Ôn Ninh lại khẽ rùng mình, cơ thể cô vô thức tìm kiếm hơi ấm từ anh nhưng chỉ nhận lại sự lạnh lẽo của kim loại. Hoắc Khải Tuyên thì thầm rằng sự tự do mà cô đang cố giành lấy chỉ là một ảo tưởng, và việc cô rũ bỏ biểu tượng của anh chỉ khiến anh phải dùng những phương thức cực đoan hơn để ghi dấu.
Anh dùng tay bóp nhẹ cổ họng cô, không đủ để gây khó thở nhưng đủ để cô cảm nhận được quyền sinh sát đang nằm trong lòng bàn tay anh. Sự phản kháng yếu ớt của Ôn Ninh hoàn toàn tan biến khi anh bắt cô phải đứng yên như vậy trong bóng tối suốt mười lăm phút, không được cử động, không được phát ra tiếng động, trong khi anh thỉnh thoảng lại tạo ra những sự đụng chạm bất ngờ trên da thịt cô bằng những vật dụng y tế lạnh lẽo.
Sự tra tấn về mặt tinh thần này khiến lòng tự trọng của Ôn Ninh sụp đổ hoàn toàn. Trong bóng tối, cô nhận ra mình sợ sự cô độc này hơn là sợ anh. Khi anh tháo bịt mắt ra, ánh sáng khiến cô chói mắt và đôi chân cô mềm nhũn, suýt chút nữa đã ngã vào lòng anh. Hoắc Khải Tuyên nâng cằm cô lên, đưa chiếc vòng lụa đen ban sáng ra trước mặt cô. Lần này, Ôn Ninh không đợi anh ra lệnh, cô tự tay cầm lấy dải lụa, run rẩy đeo lại lên cổ mình dưới sự giám sát hài lòng của "Ác quỷ".