MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Bản Của Kẻ Săn MồiChương 14

Độc Bản Của Kẻ Săn Mồi

Chương 14

731 từ · ~4 phút đọc

Ánh hoàng hôn cuối ngày rớt xuống hành lang Viện nghiên cứu Hoắc Thị, nhuộm một màu đỏ quạch như máu lên những tấm kính cường lực. Buổi thực nghiệm tại phòng cách âm đã kết thúc từ lâu, nhưng dư vị của sự sợ hãi và chiếc thước kim loại lạnh lẽo vẫn còn ám ảnh trên da thịt Ôn Ninh. Cô đứng đợi trong phòng làm việc riêng của anh theo yêu cầu, tay bồn chồn chạm vào viên đá Onyx trên cổ, cảm nhận dải lụa đen đã được cài chặt lại như một lời hứa không bao giờ dám phá vỡ.

Tiếng lạch cạch của khóa cửa vang lên. Hoắc Khải Tuyên bước vào, nhưng hình ảnh trước mắt khiến Ôn Ninh thoáng ngẩn người. Anh không còn khoác chiếc áo blouse trắng đại diện cho sự cứu rỗi và đạo đức y khoa. Chiếc áo ấy đã được vắt tạm bợ trên cánh tay, để lộ cơ thể săn chắc trong lớp áo sơ mi lụa màu than chì. Anh tháo hai cúc cổ, nới lỏng cà vạt, rũ bỏ hoàn toàn vẻ đạo mạo thường thấy để lộ ra một sự hoang dã, nguy hiểm lẩn khuất dưới lớp vỏ tri thức.

Khi không còn chiếc áo blouse, Hoắc Khải Tuyên trông không giống một bác sĩ tâm lý mà giống một kẻ săn đêm đang tìm về hang ổ. Anh ném chiếc áo trắng lên ghế sofa, bước lại phía quầy bar nhỏ ở góc phòng và rót cho mình một ly Whiskey đậm màu. Tiếng đá viên va vào thành thủy tinh lanh lảnh giữa không gian tĩnh mịch. Anh không nhìn cô, nhưng giọng nói trầm đục của anh lại vang lên, xuyên thấu qua bầu không khí đặc quánh, bảo cô lại gần.

Ôn Ninh bước tới, từng bước chân ngập ngừng trên mặt thảm. Khi cô đứng đối diện, cô nhận thấy một vết sẹo nhỏ mờ nhạt ở xương quai xanh của anh – một chi tiết chưa từng lộ ra sau lớp áo cổ cồn đóng kín. Hoắc Khải Tuyên nhấp một ngụm rượu lớn, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, nhìn cô với sự thèm khát không hề che đậy. Anh nói rằng chiếc áo blouse kia chỉ là một mặt nạ để anh giao tiếp với thế giới của những kẻ bình thường, nhưng ở đây, trước mặt cô, anh không muốn làm bác sĩ. Anh muốn là chính mình – một kẻ thống trị luôn bị ám ảnh bởi sự phục tùng.

Anh đặt ly rượu xuống, bàn tay to lớn vươn ra, luồn vào sau gáy Ôn Ninh và kéo cô lại gần. Lần này, sự đụng chạm không mang tính thực nghiệm lâm sàng mà nồng nặc hơi thở của dục vọng và quyền lực. Anh dùng ngón tay cái miết mạnh lên làn môi cô, buộc cô phải hé mở. Hoắc Khải Tuyên thì thầm rằng sự phản kháng chiều nay của cô đã đánh thức một con quái vật mà anh đã tốn rất nhiều công sức để kiềm chế. Anh muốn cô nhìn kỹ con người này, người đàn ông không dùng lý thuyết để thuyết phục cô, mà dùng bản năng để chiếm hữu cô.

Ôn Ninh cảm thấy hơi thở của mình trở nên hỗn loạn. Sự thay đổi đột ngột từ một vị giáo sư điềm tĩnh sang một người đàn ông đầy nam tính và bạo liệt khiến cô choáng váng. Anh không còn giảng giải về tâm lý học, anh bắt đầu "thực hành" nó bằng cách ép sát cô vào bàn làm việc, dùng cơ thể cứng cáp của mình để vây hãm cô. Sự hiện diện của anh lúc này mang tính áp áp chế tuyệt đối, khiến Ôn Ninh nhận ra rằng tất cả những gì cô học được về anh trước đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.

Con người thật của Hoắc Khải Tuyên tối tăm hơn, nồng cháy hơn và không có giới hạn. Anh tháo chiếc đồng hồ trên tay đặt sang bên cạnh, một cử chỉ dứt khoát như thể anh đang dọn dẹp mọi rào cản thời gian để toàn tâm toàn ý tập trung vào "vật mẫu" của mình. Ôn Ninh run rẩy nhận ra, đêm nay sẽ không có bất kỳ quy tắc bảo vệ nào nữa.