MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Bản Của Kẻ Săn MồiChương 15

Độc Bản Của Kẻ Săn Mồi

Chương 15

805 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn trong văn phòng lúc này đã được vặn xuống mức thấp nhất, chỉ còn một dải sáng vàng nhạt hắt ra từ phía quầy bar, bao phủ lên bóng dáng của hai người đang đứng sát bên bàn làm việc. Hoắc Khải Tuyên sau khi cởi bỏ lớp áo blouse trắng đã không còn là vị bác sĩ điềm đạm thường ngày. Áp lực tỏa ra từ cơ thể anh khiến Ôn Ninh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, mỗi nhịp thở đều trở nên khó khăn.

Anh không vội vàng chiếm lấy môi cô. Thay vào đó, bàn tay to lớn của anh chậm rãi di chuyển từ gáy cô xuống dọc theo sống lưng, qua lớp vải sơ mi mỏng manh. Mỗi nơi ngón tay anh đi qua đều như châm ngòi cho một luồng điện chạy dọc cơ thể Ôn Ninh. Khi bàn tay anh dừng lại ở thắt lưng và đột ngột siết mạnh, kéo sát cơ thể cô vào lồng ngực rắn chắc của mình, Ôn Ninh vô thức phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ trong cổ họng.

Hoắc Khải Tuyên cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ của cô, hít hà mùi hương cơ thể hòa quyện với mùi sữa tắm thanh khiết. Anh dùng hàm răng day nhẹ lên dải lụa đen đang thắt chặt quanh cổ cô, khiến chiếc vòng lụa hơi lệch đi, để lộ làn da trắng ngần nhạy cảm. "Em có cảm nhận được không?" – Anh thì thầm, giọng nói trầm khàn đầy dục vọng – "Đây chính là phản ứng sinh lý mà không có bất kỳ lý thuyết tâm lý nào có thể giả mạo được."

Bàn tay anh bắt đầu thực hiện những cử động táo bạo hơn. Anh luồn tay vào dưới gấu áo sơ mi của cô, chạm trực tiếp vào làn da mịn màng ở vùng bụng. Sự tương phản giữa bàn tay hơi thô ráp, ấm nóng của anh và làn da mát lạnh của Ôn Ninh khiến cô khẽ run bắn lên. Anh di chuyển dần lên phía trên, ngón tay lướt qua những chiếc xương sườn, rồi dừng lại ở vị trí gần tim cô nhất. Nhịp tim của Ôn Ninh lúc này đang đập điên cuồng, dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực dưới sự kiểm soát của anh.

Anh xoay người cô lại, ép cô nằm bán thân trên mặt bàn gỗ lạnh ngắt, trong khi anh đứng chen giữa đôi chân cô. Tư thế này khiến Ôn Ninh cảm thấy mình hoàn toàn bị phơi bày và dễ tổn thương. Hoắc Khải Tuyên dùng đôi mắt tối sẫm như vực thẳm nhìn xuống cô, tay anh chậm rãi tháo từng cúc áo sơ mi của cô, để lộ bờ vai gầy và vùng ngực phập phồng theo từng hơi thở dồn dập. Anh không vội vã, mỗi cử động đều mang tính tra tấn đầy ngọt ngào, buộc cô phải chờ đợi, phải khao khát sự đụng chạm tiếp theo của anh.

Khi lòng bàn tay anh hoàn toàn áp lên bầu ngực cô, Ôn Ninh cong người lên, đôi tay cô bám chặt vào bả vai anh, móng tay cắm sâu vào lớp áo sơ mi màu than chì. Sự đụng chạm này không còn là thí nghiệm, nó là một sự chiếm hữu thực thụ. Hoắc Khải Tuyên dùng môi mình bao trùm lấy làn da cổ cô, để lại những dấu vết đỏ thẫm – những dấu ấn quyền lực mà không chiếc cổ áo nào có thể che giấu hoàn toàn. Anh di chuyển môi dần lên phía trên, bắt đầu một nụ hôn sâu, cuồng nhiệt và đầy tính xâm lược, như muốn hút cạn dưỡng khí của cô.

Ôn Ninh cảm thấy lý trí của mình hoàn toàn tan biến. Trong khoảnh khắc này, cô không còn là sinh viên tâm lý học, không còn là thực tập sinh ưu tú. Cô chỉ là một người phụ nữ đang run rẩy dưới sự điều khiển của người đàn ông duy nhất có thể bóc tách tâm hồn cô. Sự skinship cường độ cao này đã đánh thức những bản năng nguyên thủy nhất, khiến cô nhận ra rằng mình đã hoàn toàn lún sâu vào vũng bùn mà anh đã giăng ra.

Khi anh dừng lại để nhìn cô, đôi môi cô đã sưng đỏ và ánh mắt thì mờ mịt vì hoan lạc lẫn sợ hãi. Hoắc Khải Tuyên khẽ cười, một nụ cười thỏa mãn của kẻ đi săn đã bắt gọn con mồi. Anh chỉnh lại dải lụa đen trên cổ cô cho ngay ngắn, rồi thì thầm: "Đây mới chỉ là sự khởi đầu của sự đụng chạm xác thịt. Em sẽ còn phải học cách phục tùng nhiều hơn thế nữa."