MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm AnhChương 1: TRỞ VỀ TỪ VŨNG MÁU, ĐÊM TÂN HÔN ĐỊNH MỆNH

Độc Chiếm Anh

Chương 1: TRỞ VỀ TỪ VŨNG MÁU, ĐÊM TÂN HÔN ĐỊNH MỆNH

846 từ

Mùi máu.

Vị rỉ sắt nồng nặc xộc lên mũi cùng với cái lạnh thấu xương của cơn mưa đêm ngoại ô. Lâm Nhược Vũ nằm trên mặt đường nhựa, hơi thở đứt quãng. Qua làn mắt nhòe đi vì máu, cô thấy gã đàn ông mà cô từng dâng hiến cả thanh xuân – Trần Phong – đang ôm lấy cô em gái hờ Lâm Tuệ, cả hai leo lên chiếc xe sang trọng của cô, lạnh lùng nhấn ga.

"Nhược Vũ, cảm ơn đống tài sản của cô. Phó Kính Thần đã chết rồi, giờ đến lượt cô đi bồi táng cùng anh ta thôi!"

Tiếng cười nhạo báng lịm dần. Ý thức của Nhược Vũ chìm vào bóng tối vô tận. Trong giây phút cuối cùng, cô chỉ nhớ về bóng lưng đơn độc của Phó Kính Thần khi anh lao vào đám cháy để cứu cô, dù cô vừa mới đưa cho anh tờ đơn ly hôn đầy nghiệt ngã.

Phó Kính Thần... nếu có kiếp sau, em tình nguyện làm nô lệ để chuộc lỗi với anh...

...

"Nhược Vũ? Em lại muốn bày trò gì nữa?"

Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như băng từ phía sau vang lên khiến Nhược Vũ giật mình bừng tỉnh.

Cô hít một hơi thật sâu, phổi đau nhói nhưng không phải vì chấn thương, mà vì mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc – mùi hương đặc trưng của Phó Kính Thần. Cô ngơ ngác nhìn xung quanh. Đây không phải là mặt đường lạnh lẽo, mà là căn phòng tân hôn rực rỡ sắc đỏ tại biệt thự Phó gia.

Trên bàn, tờ đơn ly hôn đã bị gạch nát một góc, mực vẫn còn chưa khô hẳn.

Trước mặt cô, người đàn ông cao lớn với bộ vest đen chỉnh tề, gương mặt tạc tượng nhưng đôi mắt lại chứa đầy sự thất vọng và mệt mỏi. Phó Kính Thần đang đứng đó, tay cầm một chiếc vali nhỏ, chuẩn bị rời đi như kiếp trước anh đã từng làm.

"Sống lại rồi?" – Tim Nhược Vũ đập liên hồi. Cô nhìn xuống đôi tay trắng ngần, không một vết xước. Cô thực sự đã trở lại đêm tân hôn của ba năm trước!

"Tôi đã nói, nếu em hận cuộc hôn nhân này đến thế, tôi sẽ trả tự do cho em. Em không cần phải giả vờ tự tử để ép tôi." – Phó Kính Thần lạnh lùng xoay người, định bước ra khỏi cửa.

"Không! Kính Thần, đừng đi!"

Nhược Vũ không kịp suy nghĩ, cô chân trần chạy đến, từ phía sau ôm chặt lấy thắt lưng của anh. Gương mặt cô áp sát vào tấm lưng rộng lớn, nước mắt nóng hổi thấm qua lớp áo sơ mi của anh.

Toàn thân Phó Kính Thần cứng đờ. Đôi tay đang cầm vali siết chặt đến nổi gân xanh. Đây là lần đầu tiên cô chủ động chạm vào anh sau hai năm quen biết, thay vì những cái tát hay những lời sỉ nhục.

"Lâm Nhược Vũ, em lại diễn kịch gì?" – Giọng anh khàn đặc, chứa đựng sự kìm nén tột cùng.

"Em không diễn... Kính Thần, em sai rồi. Em xé nó, em sẽ xé nó ngay!" – Nhược Vũ buông anh ra, lao đến bàn trang điểm, cầm tờ đơn ly hôn xé vụn thành từng mảnh nhỏ rồi tung lên không trung.

Cô quay lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh, bộ váy cưới quây ngực màu trắng tinh khôi càng làm nổi bật làn da tuyết trắng và vẻ mong manh của cô. Cô bước tới, từng bước một, dồn anh vào cánh cửa phòng đã đóng chặt.

"Đêm nay là đêm tân hôn của chúng ta... anh định bỏ vợ mình đi đâu?"

Nhược Vũ vòng tay qua cổ anh, kiễng chân lên, hơi thở mang theo chút men rượu nồng nàn phả vào chóp mũi anh. Cô thấy rõ sự dao động trong đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông này. Kiếp trước cô chê anh khô khan, kiếp này cô mới biết, sự khô khan đó là vì anh quá yêu cô, yêu đến mức không dám mạo phạm.

"Em biết mình đang làm gì không?" – Phó Kính Thần thở dốc, bàn tay to lớn siết lấy eo cô, kéo sát vào cơ thể nóng bỏng của mình.

"Em biết." – Nhược Vũ mỉm cười, nụ cười vừa rạng rỡ vừa mang theo sự quyến rũ chết người. Cô chủ động áp môi mình lên môi anh, nếm trải vị đắng nhẹ của thuốc lá và sự ngọt ngào của người đàn ông cô đã đánh mất.

"Kính Thần... chiếm lấy em đi. Đừng để em một mình."

Bàn tay anh run rẩy, sự lý trí cuối cùng bị ngọn lửa khát vọng trong mắt cô thiêu rụi. Phó Kính Thần gầm nhẹ một tiếng, xoay người đè cô lên cánh cửa, nụ hôn nồng cháy và thô bạo rơi xuống như muốn khảm cô vào tận xương tủy.

Đêm nay, nợ máu của kiếp trước, cô sẽ trả bằng tình yêu và sự cuồng nhiệt cả đời này.