MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm AnhChương 2: XÉ NÁT ĐƠN LY HÔN, CHỦ ĐỘNG DÂNG HIẾN

Độc Chiếm Anh

Chương 2: XÉ NÁT ĐƠN LY HÔN, CHỦ ĐỘNG DÂNG HIẾN

666 từ

Tiếng giấy vụn rơi lả tả trên sàn nhà như những cánh hoa tang lễ cho cuộc hôn nhân thất bại của kiếp trước. Phó Kính Thần nhìn những mảnh đơn ly hôn dưới chân, rồi lại nhìn người phụ nữ đang treo mình trên cổ anh. Đôi mắt anh u tối, chứa đựng một cơn bão đang chực chờ bùng phát.

"Lâm Nhược Vũ, đây là cách mới để em bảo vệ gã đó sao?" – Giọng anh trầm thấp, đầy mỉa mai – "Em nghĩ dùng thân xác này để đổi lấy sự tự do cho Trần Phong?"

Nhược Vũ nghe cái tên đó, lòng thắt lại vì kinh tởm, nhưng cô không lùi bước. Cô áp sát lồng ngực mình vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông này.

"Không, Kính Thần. Em không vì ai cả, em vì chúng ta."

Cô vùi đầu vào hõm cổ anh, tham lam hít hà mùi hương gỗ đàn hương mà kiếp trước cô từng ghét bỏ. Đôi môi mềm mại của cô lướt nhẹ qua yết hầu đang khẽ rung động của anh, một hành động đầy khiêu khích và phục tùng.

"Anh không tin em cũng được, nhưng đêm nay... đừng đi."

Bàn tay Phó Kính Thần siết chặt lấy eo cô, mạnh đến mức như muốn bóp nát nó. Anh đã yêu người con gái này từ thuở thiếu thời, tôn thờ cô như một nữ thần, để rồi nhận lại sự khinh miệt. Sự chủ động đột ngột của cô giống như một liều thuốc độc bọc đường, dù biết là chết người nhưng anh vẫn không thể cưỡng lại.

"Là em tự chuốc lấy."

Anh gầm nhẹ, xoay người bế bổng cô lên, bước nhanh về phía chiếc giường lớn rải đầy cánh hoa hồng đỏ. Anh đè cô xuống đệm, nụ hôn nồng cháy, mang theo sự tức giận và khát khao tích tụ bấy lâu nay rơi xuống như vũ bão.

Nhược Vũ không hề né tránh. Cô chủ động vòng chân qua hông anh, kéo anh lại gần hơn. Cô muốn cảm nhận sự tồn tại sống động của anh, muốn dùng hơi ấm này để xua đi cái lạnh lẽo của vũng máu kiếp trước.

Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, chiếc váy cưới rườm rà nhanh chóng bị gỡ bỏ, để lộ làn da trắng nõn nà như gốm sứ. Phó Kính Thần dừng lại một chút, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cơ thể hoàn mỹ của vợ mình. Anh chưa từng nghĩ sẽ chiếm hữu cô trong tình cảnh này.

"Nhược Vũ, hối hận vẫn còn kịp..." – Giọng anh khàn đặc, đầy sự kìm nén cuối cùng.

Nhược Vũ mỉm cười, nước mắt lại trào ra, nhưng là vì hạnh phúc. Cô đưa tay vuốt ve khuôn mặt cương nghị của anh, thì thầm:

"Kính Thần, em chỉ hối hận vì đã không yêu anh sớm hơn. Kiếp này... em là của anh, hoàn toàn là của anh."

Câu nói đó chính là mồi lửa cuối cùng thiêu rụi mọi lý trí của Phó Kính Thần. Anh cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt của cô, rồi mạnh mẽ chiếm lấy đôi môi đỏ mọng ấy. Căn phòng tân hôn vốn dĩ lạnh lẽo, giờ đây tràn ngập hơi thở dồn dập và không khí ám muội.

Trong cơn mê đắm, Nhược Vũ bám chặt lấy vai anh, để lại những vết cào mảnh dẻ như muốn khắc ghi dấu ấn của mình lên người đàn ông này. Cô biết, sau đêm nay, cô không còn đường lui, và cô cũng chưa từng muốn quay đầu lại.

Sự cuồng nhiệt của anh khiến cô đau đớn nhưng cũng đầy thỏa mãn. Đây là sự bù đắp mà cô nợ anh, và cũng là cách duy nhất để cô giữ chặt lấy "mạng sống" của mình – chính là người đàn ông đang điên cuồng yêu thương cô lúc này.

Đêm còn dài, và sự chuộc lỗi của cô... mới chỉ bắt đầu.