MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm AnhChương 3: (H+) ĐÊM XUÂN NỒNG CHÁY: SỰ CHUỘC LỖI BẰNG CƠ THỂ

Độc Chiếm Anh

Chương 3: (H+) ĐÊM XUÂN NỒNG CHÁY: SỰ CHUỘC LỖI BẰNG CƠ THỂ

609 từ

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của phòng tân hôn, hơi thở của hai người hòa quyện, nóng rực và dồn dập. Phó Kính Thần giống như một con mãnh thú bị giam cầm quá lâu, nay đã tìm thấy lối thoát. Bàn tay anh to lớn, thô ráp, lướt trên làn da mịn màng của Nhược Vũ như muốn châm lửa cho mọi nơi anh đi qua.

"Nhược Vũ... là em ép tôi."

Giọng anh khàn đặc, đầy sự nguy hiểm. Anh không còn dịu dàng như trước, mỗi động tác đều mang theo sự chiếm hữu điên cuồng. Anh muốn dùng nỗi đau và khoái cảm này để khắc ghi vào tâm trí cô rằng, cô là vợ của anh, mãi mãi không thể thoát khỏi.

Nhược Vũ khẽ rên rỉ, đôi tay thon dài đan chặt vào mái tóc ngắn của anh, kéo anh xuống sâu hơn. Cô không hề sợ hãi sự thô bạo của anh, ngược lại, cô khao khát nó. Cảm giác đau đớn chân thật này nhắc nhở cô rằng đây không phải là một giấc mơ.

"Em không ép... Kính Thần... em muốn anh..."

Lời mời gọi trực diện của cô đánh sập hoàn toàn bờ đê lý trí cuối cùng. Phó Kính Thần cúi đầu, vùi mặt vào đôi gò bồng đảo trắng ngần, để lại những dấu hôn đỏ rực như những đóa hoa bỉ ngạn nở rộ trên tuyết trắng. Từng cái chạm, từng nụ hôn đều mang theo sự tham lam và tuyệt vọng.

Khi sự va chạm cuối cùng xảy ra, Nhược Vũ cong người, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt. Sự lấp đầy mãnh liệt khiến cô cảm thấy linh hồn mình như bị xé toạc rồi lại được vá lành bởi hơi ấm của anh.

"Kính Thần... yêu em... xin anh..."

Cô thì thầm trong hơi thở đứt quãng, đôi chân thon dài quấn chặt lấy thắt lưng săn chắc của người đàn ông, đón nhận tất cả sự xông xáo điên cuồng từ anh. Phó Kính Thần nhìn gương mặt đẫm lệ nhưng tràn đầy sự cam chịu và yêu thương của vợ, trái tim anh thắt lại. Anh cúi xuống, hôn lên môi cô, nụ hôn mang theo vị mặn của nước mắt và sự nồng nàn của dục vọng.

Căn phòng tràn ngập những tiếng va chạm ám muội và tiếng rên rỉ trầm thấp. Mỗi một nhịp đẩy, Nhược Vũ lại cảm thấy mình đang được cứu rỗi. Cô dùng sự cuồng nhiệt chưa từng có để đáp lại anh, muốn dùng hơi ấm từ cơ thể mình để sưởi ấm trái tim đã đóng băng của anh suốt bao năm qua.

Mồ hôi lấm tấm trên trán, hòa quyện vào nhau. Trong khoảnh khắc đạt đến đỉnh điểm của khoái cảm, Phó Kính Thần gầm nhẹ, gục đầu vào vai cô, hơi thở nóng hổi phả vào tai Nhược Vũ. Anh siết chặt cô trong vòng tay, như muốn khảm cô vào tận xương tủy, giọng nói khản đặc chứa đựng sự chiếm hữu tuyệt đối:

"Lâm Nhược Vũ, dù là địa ngục, em cũng phải xuống cùng tôi. Đừng hòng mơ tưởng đến việc rời đi."

Nhược Vũ vòng tay ôm lấy tấm lưng đẫm mồ hôi của anh, mỉm cười trong hạnh phúc muộn màng:

"Vâng... em sẽ ở đây, ngay trong lòng anh... mãi mãi."

Đêm tân hôn ấy, ngoài trời mưa vẫn rơi tầm tã, nhưng trong căn phòng rực rỡ sắc đỏ, hai cơ thể đang hòa quyện vào nhau, khâu vá lại những vết thương của quá khứ, mở đầu cho một kiếp người đầy rẫy sự sủng ái và bù đắp sau này.