MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm AnhChương 4: "KÍNH THẦN, ĐỪNG ĐẨY EM RA."

Độc Chiếm Anh

Chương 4: "KÍNH THẦN, ĐỪNG ĐẨY EM RA."

757 từ

Sau trận kịch chiến nồng cháy, căn phòng tân hôn chìm vào sự yên lặng đến kỳ lạ, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc và nhịp tim đập loạn xạ của hai người.

Phó Kính Thần nằm đó, một tay gác lên trán, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn lên trần nhà. Cơn hưng phấn qua đi, thực tại lại kéo đến khiến anh tỉnh táo đến lạnh người. Anh nhìn người phụ nữ đang nằm trong lòng mình – người mà vài tiếng trước còn gào thét đòi chết để hủy hôn, giờ đây lại ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ, làn da trắng ngần loang lổ những dấu vết do anh để lại.

Sự nghi ngờ như một cái gai đâm sâu vào tim anh. Cô ấy đang âm mưu chuyện gì? Hay là vì muốn cứu vãn sự nghiệp của Trần Phong nên mới dùng đến "khổ nhục kế" này?

Phó Kính Thần đột ngột ngồi dậy, hơi lạnh từ không khí ùa vào khiến Nhược Vũ khẽ rùng mình. Anh với lấy chiếc áo choàng lụa, lạnh lùng bước xuống giường, không nhìn cô lấy một lần.

"Kịch diễn đến đây là đủ rồi." – Giọng anh khàn đặc, nhưng lạnh lẽo như băng giá – "Lâm Nhược Vũ, dù em có dâng hiến đến mức nào, tôi cũng sẽ không để em đi gặp gã đó. Ngủ đi, sáng mai tôi sẽ cho người đưa đơn ly hôn mới tới."

Nhược Vũ bàng hoàng. Cô vừa trải qua giây phút thăng hoa nhất, tưởng như đã chạm đến trái tim anh, vậy mà sự hoài nghi của anh lại quá lớn. Cô nhìn bóng lưng cao lớn, cô độc của anh đang tiến về phía cửa sổ, lòng đau như cắt.

Cô không để mình suy sụp, nhanh chóng quấn tấm chăn mỏng, bước xuống giường và lao đến ôm chặt lấy thắt lưng anh từ phía sau.

"Kính Thần, đừng đẩy em ra..." – Giọng cô nghẹn ngào, gương mặt áp sát vào tấm lưng trần của anh – "Em không diễn kịch, em thật lòng mà. Đừng bỏ đi, đừng bắt em một mình trong căn phòng này."

Phó Kính Thần cứng người. Anh cố gắng gỡ đôi tay đang siết chặt eo mình ra, nhưng Nhược Vũ lại càng ôm chặt hơn.

"Em lại muốn gì? Tiền? Hay là dự án phía Tây của Lâm gia?" – Anh quay người lại, bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải đối diện với ánh mắt sắc lẹm của mình – "Nói đi, cái giá của đêm nay là gì?"

Nhược Vũ nhìn thẳng vào mắt anh, nước mắt lăn dài nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.

"Cái giá của đêm nay... là anh." – Cô kiễng chân, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên bàn tay đang bóp cằm mình – "Em muốn anh, muốn cả đời này của anh. Kính Thần, em biết mình đã sai, em đã quá mù quáng mới không thấy được tình yêu của anh. Xin anh, cho em một cơ hội để sửa sai, được không?"

Sự chân thành đột ngột này khiến Phó Kính Thần nhất thời sững sờ. Trong đôi mắt ấy, anh không thấy sự chán ghét thường ngày, mà chỉ thấy sự khát khao và hối hận tột cùng.

Anh buông tay khỏi cằm cô, nhưng Nhược Vũ ngay lập tức lách vào vòng tay anh, vùi đầu vào lồng ngực vững chãi ấy như tìm kiếm sự che chở.

"Đừng đẩy em ra... cho dù anh không tin, thì ít nhất đêm nay hãy để em ở bên anh. Em thực sự rất sợ..."

Cô sợ bóng tối, sợ cái lạnh của kiếp trước, và sợ nhất là đánh mất anh một lần nữa.

Phó Kính Thần nhìn người phụ nữ trong lòng đang run rẩy nhẹ, trái tim sắt đá của anh cuối cùng cũng nứt ra một khe hở. Anh không nói gì, nhưng bàn tay đang buông thõng cuối cùng cũng chậm chạp nhấc lên, đặt lên tấm lưng trần mảnh dẻ của cô, kéo cô vào một cái ôm đầy sự chiếm hữu.

"Lâm Nhược Vũ, nếu đây là một cái bẫy... thì em đã thành công rồi." – Anh thì thầm vào tai cô, giọng nói vừa như đe dọa, vừa như cam chịu – "Vì tôi sẽ không bao giờ để em có cơ hội chạy thoát nữa đâu."

Nhược Vũ mỉm cười trong nước mắt. Chỉ cần anh không đẩy cô ra, cô có thể dùng cả đời này để chứng minh tình yêu của mình.