MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm AnhChương 5: BUỔI SÁNG ẤM ÁP VÀ SỰ HOÀI NGHI CỦA NGƯỜI ĐÀN ÔNG

Độc Chiếm Anh

Chương 5: BUỔI SÁNG ẤM ÁP VÀ SỰ HOÀI NGHI CỦA NGƯỜI ĐÀN ÔNG

707 từ

Ánh nắng buổi sớm xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, nhảy múa trên chiếc giường lớn lộn xộn. Nhược Vũ khẽ nhíu mày, cảm nhận một vòng tay rắn chắc đang siết chặt lấy eo mình. Hơi ấm chân thật này khiến cô không kìm được mà rúc sâu hơn vào lòng người đàn ông bên cạnh.

Phó Kính Thần đã tỉnh từ lâu. Anh nằm nghiêng, chống tay nhìn người phụ nữ đang ngủ say trong lòng mình. Dưới ánh sáng ban ngày, những dấu vết hoan ái đêm qua trên làn da cô càng thêm rõ rệt, nhắc nhở anh rằng tất cả không phải là ảo giác.

Nhược Vũ mở mắt, bắt gặp ánh nhìn sâu thẳm của anh. Cô không hề trốn tránh, trái lại còn mỉm cười rạng rỡ, vươn tay vuốt ve lồng ngực săn chắc của chồng.

"Chào buổi sáng, ông xã."

Hai từ "ông xã" thốt ra tự nhiên đến mức khiến Phó Kính Thần sững người. Kiếp trước, cô chỉ gọi anh bằng cái tên đầy đủ với giọng điệu chán ghét, hoặc gọi là "kẻ máu lạnh".

"Em gọi tôi là gì?" – Giọng anh khàn đặc vì mới ngủ dậy, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ dò xét.

"Ông xã của em." – Nhược Vũ kiễng chân, đặt một nụ hôn nhẹ lên chóp mũi anh – "Anh mệt không? Đêm qua anh... mạnh bạo quá."

Nhắc đến chuyện đêm qua, bầu không khí trong phòng bỗng chốc trở nên ám muội. Nhìn gò má ửng hồng và ánh mắt đầy tình tứ của cô, dục vọng trong lòng Phó Kính Thần lại rục rịch. Nhưng sự lý trí của một tổng tài lạnh lùng đã nhanh chóng kéo anh trở lại.

Anh lạnh lùng gạt tay cô ra, ngồi dậy bước xuống giường.

"Đừng dùng chiêu trò đó nữa. Nói đi, Trần Phong lại xúi giục em làm gì? Muốn lấy tài liệu mật của dự án khu Đông, hay muốn tôi ký lệnh bảo lãnh cho công ty hắn?"

Nụ cười trên môi Nhược Vũ nhạt đi, nhưng cô không buồn bã. Cô biết, niềm tin đã mất đi trong suốt hai năm không thể lấy lại chỉ sau một đêm. Cô quấn chăn ngồi dậy, nhìn bóng lưng cô độc của anh.

"Kính Thần, em biết anh không tin em. Nhưng thời gian sẽ trả lời tất cả. Từ giờ trở đi, trong thế giới của em chỉ có anh, không có Trần Phong hay bất kỳ ai khác."

Phó Kính Thần cười lạnh một tiếng, anh không đáp lời mà đi thẳng vào phòng tắm. Tiếng nước chảy át đi tiếng lòng của anh. Anh đang sợ. Sợ rằng mình sẽ lại mềm lòng, rồi lại bị cô đâm thêm một nhát dao chí mạng vào tim.

Mười phút sau, khi anh bước ra với bộ vest chỉnh tề, anh ngạc nhiên thấy Nhược Vũ không nằm trên giường mà đang loay hoay ở phòng thay đồ. Cô cầm trên tay một chiếc cà vạt màu xanh đậm, mỉm cười đợi anh.

"Để em giúp anh."

Phó Kính Thần đứng im, để mặc cho đôi tay nhỏ nhắn vụng về thắt cà vạt cho mình. Khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hương sữa tắm ngọt ngào trên người cô.

"Kính Thần, tối nay anh về sớm nhé? Em sẽ tự tay xuống bếp nấu món anh thích."

Anh nhìn sâu vào mắt cô, cố tìm kiếm một tia gian dối nhưng thất bại. Cuối cùng, anh chỉ để lại một câu nói đầy ẩn ý:

"Hy vọng đến tối nay em vẫn còn giữ được bộ dạng ngoan ngoãn này."

Phó Kính Thần rời đi, tiếng cửa đóng sầm lại khiến căn phòng trở nên trống trải. Nhược Vũ thở phào một hơi, cô biết mình đã bước đầu thành công trong việc giữ anh lại.

Đúng lúc này, điện thoại trên bàn trang điểm rung lên liên hồi. Trên màn hình hiện lên cái tên khiến cô ghê tởm tận cùng: "Trần Phong".

Kiếp trước, vào giờ này, hắn sẽ gọi điện để chỉ dẫn cô cách trộm con dấu của Phó Kính Thần. Nhược Vũ cầm điện thoại lên, đôi mắt lộ ra tia nhìn sắc lạnh.

"Kẻ thù của kiếp trước... trò chơi bắt đầu rồi."