774 từ
Sự việc Trần Phong bị bắt giữ đã khiến Lâm Tuệ hoàn toàn loạn bế tắc. Ả không hiểu tại sao một Nhược Vũ ngu ngốc lại có thể trở nên đáng sợ như vậy. Sợ rằng mình sẽ bị lộ ra là đồng phạm, Lâm Tuệ quyết định chơi một quân bài cuối cùng: Giả vờ tự tử để tranh thủ sự thương hại của bà Phương Thúy.
Tại phòng khách biệt thự Phó gia, Lâm Tuệ quỳ rạp dưới chân bà Phương Thúy, nước mắt ngắn dài, cổ tay quấn một lớp băng gạc trắng muốt.
"Mẹ... à không, phu nhân, xin hãy cứu anh Trần Phong! Chị Nhược Vũ bị kẻ xấu xúi giục nên mới hãm hại anh ấy. Con biết chị ấy vẫn còn yêu anh Trần Phong, chị ấy làm vậy chỉ vì hận anh ấy không đưa chị ấy đi trốn sớm hơn thôi!"
Bà Phương Thúy nhấp một ngụm trà, đôi mắt nhìn Lâm Tuệ đầy vẻ suy tư. Bà chưa kịp lên tiếng thì tiếng giày cao gót lướt trên sàn đá cẩm thạch đã vang lên. Nhược Vũ bước xuống, trên tay cầm một chiếc máy tính bảng.
"Lâm Tuệ, em diễn kịch không mệt sao? Cổ tay em... chắc là do lúc nãy cắt gọt hoa quả lỡ tay thôi đúng không?"
Lâm Tuệ giật mình, run rẩy: "Chị... chị nói gì vậy? Em vì thương chị, thương tình cảm của chị và anh Phong mà đau lòng đến mức không muốn sống nữa..."
Nhược Vũ cười lạnh, cô đặt chiếc máy tính bảng lên bàn trước mặt bà Phương Thúy. Trên màn hình là đoạn ghi âm và tin nhắn được khôi phục từ điện thoại của Trần Phong.
"Anh Phong, cứ để mặc chị ta lấy Phó Kính Thần đi. Chỉ cần chị ta trộm được con dấu, anh có tiền, em có được vị trí đại tiểu thư nhà họ Lâm, lúc đó chúng ta sẽ cao chạy xa bay cùng nhau."
Giọng nói của Lâm Tuệ vang lên rõ mồn một trong không gian yên tĩnh. Gương mặt Lâm Tuệ lập tức cắt không còn giọt máu.
"Mẹ xem, đây là đứa em gái 'hiền thục' mà mẹ từng thương xót đấy." — Nhược Vũ thản nhiên nói — "Nó không chỉ muốn hại con, mà còn muốn dùng Phó gia làm bàn đạp để chiếm đoạt tài sản của Lâm gia."
Bà Phương Thúy đặt mạnh tách trà xuống bàn, tiếng sứ va chạm chát chúa: "Lâm Tuệ! Cô dám dùng cái bộ mặt giả tạo đó để lừa gạt tôi suốt bao lâu nay sao? Cô coi Phó gia này là cái chợ để cô muốn diễn kịch là diễn à?"
"Không... phu nhân, nghe con giải thích..." — Lâm Tuệ hoảng loạn bò đến định nắm lấy vạt áo bà Thúy.
"Cút!" — Bà Phương Thúy hất tay ả ra, ánh mắt tràn đầy sự ghê tởm — "Quản gia! Đuổi ngay loại người bẩn thỉu này ra khỏi cửa. Từ nay về sau, phàm là người họ Lâm mà không phải do Nhược Vũ đưa về, một bước cũng không được vào!"
Lâm Tuệ bị vệ sĩ lôi đi trong sự nhục nhã ê chề. Ả vừa gào khóc vừa nhìn Nhược Vũ bằng ánh mắt đầy căm hận, nhưng Nhược Vũ chỉ đứng đó, cao cao tại thượng nhìn xuống kẻ bại trận.
Khi phòng khách chỉ còn lại hai mẹ chồng nàng dâu, bà Phương Thúy thở dài, nắm lấy tay Nhược Vũ: "Con dâu, mẹ xin lỗi. Trước đây mẹ cứ ngỡ cô ta ngoan hiền, còn con thì..."
"Mẹ, con hiểu mà. Là do trước đây con không tốt nên mới để mẹ phải lo lắng." — Nhược Vũ khéo léo tựa vào vai bà — "Giờ thì rác rưởi đã dọn sạch rồi, mẹ đừng bận tâm nữa."
Đúng lúc này, Phó Kính Thần bước vào nhà. Anh đã đứng ngoài cửa và nghe thấy tất cả. Thấy vợ mình không những không bị bắt nạt mà còn "chiến đấu" vô cùng oanh liệt, trái tim anh dâng lên một niềm tự hào khó tả.
Anh đi tới, ôm lấy eo Nhược Vũ, ánh mắt nhìn bà Phương Thúy như muốn xin phép: "Mẹ, con đưa vợ con lên lầu nghỉ ngơi một lát. Cô ấy hôm nay... vất vả rồi."
Bà Phương Thúy cười hiền hậu: "Đi đi, nhớ chăm sóc con bé cho tốt."
Vừa vào đến phòng ngủ, Phó Kính Thần đã ép Nhược Vũ vào cánh cửa, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô: "Em hôm nay giỏi lắm... Phó phu nhân sắc sảo như vậy, tôi nên thưởng cho em thế nào đây?"