739 từ
Sau khi Trần Phong tháo chạy khỏi biệt thự, Nhược Vũ không hề dừng lại. Cô biết nếu chỉ xua đuổi, hắn sẽ như loài đỉa đói, chờ thời cơ để quay lại cắn lén. Muốn diệt cỏ phải diệt tận gốc.
Tối hôm đó, Nhược Vũ ngồi trong lòng Phó Kính Thần tại thư phòng. Cô cầm lấy tay anh, nhẹ nhàng vẽ những vòng tròn vô định trên lòng bàn tay to lớn: "Kính Thần, anh có tin em không? Em muốn anh giúp em diễn một vở kịch cuối cùng để tống khứ tên rác rưởi đó đi thật xa."
Phó Kính Thần nhìn người phụ nữ nhỏ bé nhưng đôi mắt tràn đầy sự quyết đoán, anh khẽ hôn lên trán cô: "Em muốn làm gì, tôi đều chiều em."
Sáng hôm sau, Nhược Vũ chủ động nhắn tin cho Trần Phong bằng một số điện thoại lạ: "Tối qua Phó Kính Thần đã nghi ngờ, nhưng em đã lừa được hắn. Em lấy được tài liệu dự án cảng biển rồi. 2 giờ chiều nay gặp nhau ở quán cũ, em giao tài liệu, chúng ta lập tức rời đi."
Trần Phong như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc, lập tức đồng ý mà không chút nghi ngờ. Hắn đâu biết rằng, tập tài liệu mà Nhược Vũ mang theo chính là bằng chứng giả về việc kinh doanh bất hợp pháp và trốn thuế — những thứ mà Phó Kính Thần đã âm thầm thu thập về các công ty ma dưới tên của Trần Phong suốt bấy lâu nay.
Tại quán cà phê vắng vẻ, Trần Phong xuất hiện với vẻ mặt hớn hở. Vừa thấy Nhược Vũ, hắn đã vồ vập: "Nhược Vũ! Anh biết mà, em không bao giờ bỏ rơi anh. Tài liệu đâu?"
Nhược Vũ đẩy tập hồ sơ dày cộp sang, giọng lạnh lùng: "Anh ký vào biên bản xác nhận đã nhận bàn giao tài liệu này đi. Đây là quy tắc của gia tộc họ Lâm, để sau này tôi còn có bằng chứng nói với bố rằng tôi đã giao mọi thứ cho anh quản lý."
Trần Phong lúc này chỉ mải mê với khối tài sản khổng lồ trước mắt, hắn nhanh chóng đặt bút ký tên vào tờ giấy mà không hề đọc kỹ. Hắn không ngờ rằng, tờ giấy đó thực chất là bản tự thú và xác nhận các hành vi chiếm đoạt tài sản công ty.
Vừa lúc hắn định đứng dậy rời đi, cửa quán bật mở. Một toán cảnh sát kinh tế cùng Phó Kính Thần bước vào.
"Trần Phong, anh bị bắt vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và cố ý xâm nhập bí mật kinh doanh." — Tiếng vị cảnh sát vang lên đanh thép.
Trần Phong tái mét, run rẩy chỉ tay vào Nhược Vũ: "Nhược Vũ! Em... em lừa anh? Tài liệu này là em đưa cho anh mà!"
Nhược Vũ đứng dậy, thản nhiên khoác lấy tay Phó Kính Thần, ánh mắt nhìn hắn đầy sự ghê tởm: "Trần Phong, anh quên rồi sao? Tôi đã nói anh là kẻ cặn bã. Tập tài liệu này không phải dự án cảng biển, mà là bằng chứng anh trốn thuế và bòn rút tiền của Lâm gia. Chữ ký của anh trên bản tự thú vẫn còn nóng đấy."
Phó Kính Thần lạnh lùng nhìn gã đàn ông đang bị còng tay lôi đi, anh siết chặt vai Nhược Vũ: "Đưa hắn đi. Tôi không muốn thấy hắn xuất hiện trước mặt vợ tôi thêm một giây nào nữa."
Tiếng gào thét của Trần Phong lịm dần sau cánh cửa xe cảnh sát. Nhược Vũ thở phào một hơi, cảm giác nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được tảng đá nghìn cân của kiếp trước.
"Xong rồi chứ?" — Phó Kính Thần cúi xuống nhìn cô, đôi mắt anh rực cháy một thứ cảm xúc khác lạ — "Bây giờ, đến lượt em thực hiện lời hứa 'đền bù' cho tôi vì đã giúp em diễn kịch cả ngày hôm nay."
Nhược Vũ mỉm cười, vòng tay qua cổ anh, chủ động đặt một nụ hôn lên môi người đàn ông: "Vâng, thưa Phó Tổng. Đêm nay... anh muốn gì cũng được."
Phó Kính Thần không nói hai lời, bế bổng cô lên, sải bước dài về phía chiếc xe sang trọng đang chờ sẵn. Anh đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.