903 từ
Sau khi Lâm Tuệ bị đuổi đi, Nhược Vũ biết chắc chắn Trần Phong sẽ không ngồi yên. Gã đàn ông đó cực kỳ tự phụ, luôn tin rằng mình đã nắm thóp được trái tim của cô.
Quả nhiên, chiều hôm đó, khi cô đang dạo bộ trong khu vườn thượng uyển của biệt thự, một bóng dáng quen thuộc lén lút xuất hiện phía sau rặng hoa hồng. Trần Phong mặc một bộ đồ giản dị, gương mặt hốc hác giả tạo, đôi mắt chứa chan sự thâm tình giả dối nhìn cô qua hàng rào.
"Nhược Vũ! Cuối cùng anh cũng tìm được cơ hội gặp em."
Nhược Vũ dừng bước, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Cô liếc nhìn về phía ban công tầng hai — nơi cô biết Phó Kính Thần vừa đi làm về và đang đứng trong góc khuất quan sát. Cô hít một hơi thật sâu, bắt đầu diễn màn kịch của mình.
"Trần Phong? Sao anh dám đến đây? Anh có biết nếu Phó Kính Thần thấy anh, anh ta sẽ giết anh không?" — Cô giả vờ lo lắng, lùi lại một bước.
Trần Phong thấy cô "lo sợ", tưởng rằng cô vẫn còn quan tâm mình, liền tiến sát lại hàng rào, giọng tha thiết: "Anh không sợ chết! Nhược Vũ, nghe anh nói, Lâm Tuệ nói em bị bỏ bùa mê, em còn tát cô ấy? Có phải Phó Kính Thần dùng tính mạng của anh để đe dọa em không? Đừng sợ, anh đã chuẩn bị xong xuôi rồi, chỉ cần em đưa cho anh bản kế hoạch dự án cảng biển của Phó Thị, chúng ta sẽ có đủ tiền để ra nước ngoài cao chạy xa bay."
Nhược Vũ cười thầm trong lòng. Kiếp trước, chính câu nói này đã khiến cô tin rằng hắn yêu cô đến mức hy sinh tất cả. Nhưng kiếp này, cô chỉ thấy nó nực cười như một vở hài kịch rẻ tiền.
"Dự án cảng biển sao? Đó là tâm huyết của Kính Thần, nếu mất nó, anh ấy sẽ sụp đổ..." — Cô giả vờ do dự.
"Kệ hắn đi! Hắn chỉ coi em là món đồ chơi để chiếm hữu thôi. Chỉ có anh mới yêu em thật lòng!" — Trần Phong đưa tay qua khe hở hàng rào, định nắm lấy tay cô.
Đúng lúc này, Nhược Vũ đột ngột thay đổi sắc mặt. Cô hất tay hắn ra như chạm phải rác rưởi, giọng nói vang lên đanh thép, đủ để người trên ban công nghe rõ từng chữ:
"Trần Phong! Anh im mồm ngay cho tôi! Anh nghĩ tôi vẫn còn là con ngốc bị anh dắt mũi sao? Yêu tôi? Yêu tôi mà anh xúi giục tôi đi ăn trộm tài sản của chồng mình? Yêu tôi mà anh cấu kết với Lâm Tuệ để lừa gạt tiền bạc của nhà họ Lâm?"
Trần Phong ngẩn người: "Nhược Vũ, em... em nói gì vậy?"
"Nghe cho rõ đây: Phó Kính Thần là chồng tôi, là người đàn ông duy nhất tôi yêu và tôn thờ. Còn anh, trong mắt tôi bây giờ chỉ là một con bọ bẩn thỉu. Anh muốn dự án cảng biển? Được, tôi sẽ cho anh một món quà khác!"
Nói rồi, Nhược Vũ cầm lấy bình xịt tưới cây bên cạnh, phun thẳng vào mặt Trần Phong.
"Cút ngay khỏi đây trước khi tôi báo cảnh sát về hành vi xâm nhập gia cư bất hợp pháp! Và nhớ lấy, những gì anh và Lâm Tuệ đã làm, tôi sẽ trả lại gấp đôi!"
Trần Phong bị xịt nước ướt sũng, nhục nhã định mắng chửi thì đột nhiên cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo từ phía sau Nhược Vũ.
Phó Kính Thần đã bước xuống vườn từ lúc nào. Anh đứng ngay sau lưng cô, đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ, bàn tay to lớn đặt lên vai Nhược Vũ như một cách đánh dấu chủ quyền tuyệt đối.
"Người của tôi đã báo cảnh sát rồi." — Giọng Phó Kính Thần trầm thấp nhưng uy lực khiến Trần Phong run bắn người — "Nếu anh còn xuất hiện trong vòng bán kính 1km quanh vợ tôi, tôi không chắc đôi chân của anh còn lành lặn để chạy đâu."
Trần Phong tái mét mặt mày, không kịp nói thêm lời nào, lảo đảo bỏ chạy như một con chuột cống.
Nhược Vũ quay lại, thấy vẻ mặt lạnh lùng của Phó Kính Thần, cô liền thay đổi thái độ ngay lập tức. Cô nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy thắt lưng anh, giọng nũng nịu nhưng vẫn còn run rẩy:
"Kính Thần... em sợ quá... hắn ta cứ bám theo em mãi."
Phó Kính Thần nhìn người phụ nữ vừa rồi còn mạnh mẽ như một nữ chiến binh, giờ lại hóa thành chú mèo nhỏ trong lòng mình. Anh biết cô đang diễn, nhưng sự bảo vệ quyết liệt của cô lúc nãy đối với anh là thật.
Anh siết chặt vòng tay, cúi đầu hôn lên tóc cô, giọng nói đã mềm mỏng hơn rất nhiều: "Đừng sợ. Có tôi ở đây, kẻ nào dám chạm vào em, tôi sẽ khiến kẻ đó sống không bằng chết."
Đêm đó, trong lòng Phó Kính Thần, sự nghi ngờ cuối cùng đã vỡ vụn, thay vào đó là một ngọn lửa chiếm hữu nồng cháy hơn bao giờ hết.