MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm AnhChương 10: PHÓ PHU NHÂN KHÔNG CÒN LÀ "BÌNH HOA" DI ĐỘNG

Độc Chiếm Anh

Chương 10: PHÓ PHU NHÂN KHÔNG CÒN LÀ "BÌNH HOA" DI ĐỘNG

779 từ

Sáng hôm sau, khi Phó Kính Thần vừa rời nhà đến tập đoàn, một vị khách không mời mà đến đã xuất hiện tại biệt thự Phó gia.

Lâm Tuệ — cô em gái khác mẹ, người đã cùng Trần Phong đẩy Nhược Vũ vào chỗ chết ở kiếp trước — đang đứng ở cửa phòng khách. Ả ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, khuôn mặt trang điểm nhạt như hoa lê trong mưa, trên tay cầm một túi bánh ngọt nhỏ, bộ dạng vô cùng đáng thương.

Vừa thấy Nhược Vũ bước xuống cầu thang, Lâm Tuệ đã lao tới, nắm lấy tay cô, giọng nghẹn ngào: "Chị ơi! Em nghe anh Trần Phong nói chị bị Phó Kính Thần giam lỏng, anh ấy lo cho chị đến mức bỏ ăn bỏ ngủ. Chị hãy đi với em đi, chúng ta sẽ trốn khỏi đây..."

Nếu là kiếp trước, Nhược Vũ sẽ cảm động đến rơi nước mắt mà đi theo ả. Nhưng giờ đây, nhìn khuôn mặt giả tạo ấy, cô chỉ thấy buồn nôn.

Nhược Vũ bình thản rút tay ra, rút một tờ khăn giấy lau sạch những chỗ Lâm Tuệ vừa chạm vào, rồi thản nhiên ngồi xuống ghế chủ vị, vắt chéo đôi chân thon dài.

"Lâm Tuệ, em nói gì chị không hiểu? Đây là nhà của chị, chồng chị là Phó Kính Thần, chị đi đâu mà phải trốn?"

Lâm Tuệ khựng lại, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc: "Chị... chị không yêu anh Trần Phong nữa sao? Chị chẳng phải nói Phó Kính Thần là một con quái vật máu lạnh, ở bên anh ta là cực hình..."

Xoảng!

Nhược Vũ hất đổ tách trà nóng trên bàn, nước trà bắn tung tóe lên đôi giày hàng hiệu của Lâm Tuệ khiến ả hét lên một tiếng.

"Quái vật? Máu lạnh?" — Ánh mắt Nhược Vũ sắc lẹm như dao cạo — "Em nên nhớ, người mà em đang sỉ nhục là chồng của chị, là người nắm giữ vận mệnh của cái nhà họ Lâm rách nát kia đấy. Còn Trần Phong? Một gã dựa hơi phụ nữ để leo lên mà cũng xứng được nhắc tên trong nhà này sao?"

Lâm Tuệ run rẩy, lần đầu tiên ả thấy một Nhược Vũ mạnh mẽ và uy quyền đến thế. Không còn là một bình hoa di động chỉ biết khóc lóc và làm loạn, người phụ nữ trước mặt ả tỏa ra khí chất của một phu nhân quyền quý thực thụ.

"Chị... chị bị anh ta bỏ bùa mê rồi sao? Chị quên anh Trần Phong đã vì chị mà..."

"Câm mồm!" — Nhược Vũ đứng dậy, tiến sát đến trước mặt Lâm Tuệ, hạ thấp giọng đầy đe dọa — "Đừng để tôi nghe thấy cái tên đó một lần nữa. Và đừng tưởng tôi không biết em và hắn đã làm những gì sau lưng tôi. Lâm Tuệ, từ nay về sau, nếu không có sự cho phép của tôi, em không được bước chân vào Phó gia một bước. Quản gia! Tiễn khách!"

Quản gia vốn đã chứng kiến sự thay đổi của phu nhân từ hôm qua, nay nghe lệnh thì lập tức dẫn vệ sĩ tới: "Lâm tiểu thư, mời cô về cho."

Lâm Tuệ bị đẩy ra khỏi cửa trong sự ngỡ ngàng và nhục nhã. Ả không thể tin được người chị "ngu ngốc" của mình lại trở nên đáng sợ như vậy.

Trong lúc đó, từ phía hành lang tầng hai, bà Phương Thúy đã đứng đó quan sát toàn bộ sự việc. Bà khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười hiếm hoi. Một người phụ nữ có thể vì chồng mình mà đối đầu với cả thế giới, đó mới chính là con dâu mà bà mong đợi.

Nhược Vũ quay lại, thấy mẹ chồng đang nhìn mình, cô thu lại vẻ sắc sảo, nhẹ nhàng nói: "Mẹ, con không muốn những kẻ không liên quan làm ảnh hưởng đến không khí trong nhà. Mong mẹ bỏ qua cho sự thất lễ vừa rồi của con."

Bà Phương Thúy đi xuống, vỗ vai cô: "Làm tốt lắm. Nhà này không cần một bình hoa, nhà này cần một người chủ mẫu biết phân biệt trắng đen. Tối nay, bảo Kính Thần đưa con đi dự tiệc của tập đoàn, đừng để bọn họ khinh thường Phó phu nhân nữa."

Nhược Vũ mỉm cười, trong lòng dâng lên một tia ấm áp. Cô biết, vị trí của cô tại Phó gia đã thực sự vững chắc. Nhưng điều cô mong chờ nhất, chính là phản ứng của Phó Kính Thần khi thấy cô đứng về phía anh một cách tuyệt đối như vậy.