761 từ
Sau khi rời khỏi tập đoàn Phó Thị với chiếc điện thoại mới và tâm trạng phơi phới, Nhược Vũ không về thẳng biệt thự mà ghé qua một cửa hàng tơ lụa thủ công cao cấp. Cô nhớ rõ kiếp trước, mẹ chồng cô – bà Phương Thúy – là một người cực kỳ khắt khe nhưng lại có niềm đam mê mãnh liệt với các loại gấm vóc truyền thống.
Vừa bước chân vào phòng khách Phó gia, Nhược Vũ đã cảm nhận được một luồng khí áp lạnh lẽo.
Trên ghế sofa sang trọng, bà Phương Thúy đang ngồi ung dung nhấp trà. Thấy Nhược Vũ bước vào, bà không thèm ngẩng đầu, giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Còn biết đường mò về sao? Tôi nghe nói hôm nay cô còn dám vác mặt đến công ty làm loạn? Lâm Nhược Vũ, con trai tôi bao dung cho cô không có nghĩa là tôi sẽ để cô bôi tro trát trấu vào mặt mũi Phó gia này."
Kiếp trước, nếu nghe thấy những lời này, Nhược Vũ chắc chắn sẽ lồng lộn lên cãi vã, khiến mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu vốn đã tệ lại càng thêm đóng băng. Nhưng kiếp này, cô chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, điềm tĩnh tiến lại gần.
"Mẹ, mẹ hiểu lầm con rồi. Con đến công ty là để đưa cơm cho Kính Thần. Anh ấy bận rộn cả ngày, con chỉ sợ anh ấy đau dạ dày thôi."
Bà Phương Thúy khựng lại, đôi mắt sắc sảo ngước lên nhìn cô con dâu như nhìn sinh vật lạ: "Cô? Đưa cơm? Cô không làm anh ấy tức chết đã là phúc đức lắm rồi."
Nhược Vũ không giận, cô đặt túi quà tinh xảo lên bàn, từ tốn ngồi xuống cạnh bà: "Mẹ, trước đây là con trẻ người non dạ, không biết nặng nhẹ khiến mẹ và Kính Thần phải phiền lòng. Sau đêm qua... con đã suy nghĩ rất nhiều. Con muốn bắt đầu lại, muốn làm một người vợ, một người con dâu tốt."
Cô vừa nói, vừa lấy ra tấm vải gấm màu xanh ngọc lục bảo thêu tay cực kỳ tinh xảo.
"Con nhớ mẹ thích nhất là lụa Tô Châu thêu vân mây, hôm nay đi ngang qua thấy tấm này rất hợp với khí chất của mẹ nên con mua về. Mẹ xem thử xem có vừa ý không?"
Nhìn tấm vải quý hiếm trước mắt, cơn giận của bà Phương Thúy xìu xuống một nửa. Là một người sành sỏi, bà biết tấm vải này không chỉ đắt mà còn cực kỳ khó tìm. Sự chủ động nhún nhường và quà cáp đúng sở thích của Nhược Vũ khiến bà không tìm được lý do để bắt bẻ.
"Hừ, đừng tưởng chút quà mọn này là tôi sẽ tin cô." – Bà hừ lạnh một tiếng, nhưng bàn tay đã vô thức chạm vào mặt vải mịn màng – "Cô thật sự muốn sửa đổi?"
"Con nói được làm được ạ. Từ nay về sau, con sẽ chăm sóc Kính Thần thật tốt, cũng sẽ thường xuyên về thăm mẹ." – Nhược Vũ khéo léo xoa bóp vai cho bà – "Mẹ xem, vai mẹ hơi cứng rồi, để con bóp cho mẹ một chút."
Bà Phương Thúy kinh ngạc đến mức đánh rơi cả tách trà. Con dâu kiêu ngạo, coi trời bằng vung của bà hôm nay lại đang... xoa bóp vai cho bà?
Ngay lúc đó, tiếng động cơ xe vang lên ngoài sân. Phó Kính Thần bước vào nhà, chứng kiến cảnh tượng "mẹ chồng nàng dâu hòa thuận" này, anh đứng sững lại ngay cửa, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi.
"Kính Thần, anh về rồi sao!" – Nhược Vũ rạng rỡ chạy tới, tự nhiên khoác tay anh rồi quay sang bà Phương Thúy – "Mẹ xem, Kính Thần vừa về là nhìn mẹ không rời mắt kìa, chắc anh ấy cũng ngạc nhiên vì mẹ hôm nay trông trẻ ra vài tuổi đấy!"
Câu nói nịnh nọt "một mũi tên trúng hai đích" khiến bà Phương Thúy dù muốn nghiêm khắc cũng phải bật cười, còn Phó Kính Thần thì chỉ biết lắc đầu bất lực, nhưng đáy mắt anh lại tràn ngập sự dung túng.
Đêm đó, lần đầu tiên sau hai năm, bữa cơm tại Phó gia không có tiếng cãi vã, chỉ có sự ấm áp len lỏi. Nhưng Nhược Vũ biết, sóng gió sắp bắt đầu khi em gái trà xanh Lâm Tuệ nhìn thấy những tấm hình cô vừa đăng lên mạng xã hội.