688 từ
Bữa trưa kết thúc trong bầu không khí ấm áp lạ thường, nhưng hơi nóng giữa hai người thì vẫn chưa hề hạ nhiệt. Nhìn Nhược Vũ chăm chú dọn dẹp cặp lồng, thỉnh thoảng lại liếm nhẹ đầu ngón tay dính chút nước sốt, yết hầu của Phó Kính Thần khẽ chuyển động.
Ánh nắng từ cửa sổ sát đất chiếu vào, làm lộ ra những vết hôn mờ nhạt nơi cổ áo hơi trễ của cô. Hình ảnh đó giống như một loại chất kích thích, thiêu rụi sự tự chủ mà anh dày công xây dựng cả buổi sáng.
"Dọn xong chưa?" – Giọng anh khàn đặc đến đáng sợ.
Nhược Vũ ngẩng đầu, chưa kịp phản ứng đã thấy một bóng đen phủ xuống. Phó Kính Thần nắm lấy cổ tay cô, không nói một lời, kéo mạnh cô về phía cánh cửa bí mật sau kệ sách – phòng nghỉ riêng tư dành cho Tổng tài.
Cạch.
Tiếng khóa cửa vang lên đanh gọn. Nhược Vũ bị ép sát vào cánh cửa gỗ, hơi thở nóng hổi của anh vây hãm lấy cô.
"Kính Thần... anh làm gì vậy? Đây là công ty..." – Cô khẽ thốt lên, nhưng đôi tay lại vô thức vòng lên ôm lấy cổ anh.
"Chẳng phải em nói muốn đền bù cho tôi sao?" – Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô, tham lam hít hà mùi hương ngọt ngào – "Đền bù bằng bữa trưa này... vẫn chưa đủ."
Phó Kính Thần thô bạo nhưng cũng đầy nâng niu, anh bế bổng cô lên chiếc giường đơn trong phòng nghỉ. Chiếc váy hoa nhã nhặn nhanh chóng bị đẩy lên cao. Sự đối lập giữa bộ vest đen chỉnh tề của anh và làn da trắng như tuyết của cô tạo nên một khung cảnh vô cùng kích thích.
Anh cúi xuống, hôn mãnh liệt lên đôi môi đỏ mọng, bàn tay to lớn không ngừng mơn trớn những đường cong mềm mại mà đêm qua anh đã thuộc nằm lòng. Nhược Vũ khẽ rên rỉ, cô chủ động tách đôi chân thon dài, quấn chặt lấy thắt lưng anh như một lời mời gọi không thể chối từ.
"Ưm... Kính Thần... đừng ở đây... người ta sẽ nghe thấy..."
"Kệ họ." – Anh gầm nhẹ, nụ hôn di chuyển xuống xương quai xanh rồi dừng lại nơi khuôn ngực đầy đặn đang phập phồng của cô.
Khác với đêm tân hôn mang đầy hận thù và nghi kị, lần này Phó Kính Thần lại mang theo một sự khao khát chiếm hữu mãnh liệt. Anh muốn xác nhận rằng người phụ nữ đang run rẩy dưới thân mình thực sự thuộc về anh, không phải là một giấc mơ buổi trưa.
Khi sự hòa hợp diễn ra, Nhược Vũ ngửa cổ, đôi mắt nhòe đi vì khoái cảm. Cô bám chặt lấy vai anh, cảm nhận từng nhịp đâm thúc mạnh mẽ và nóng rực. Sự va chạm giữa hai cơ thể trong không gian hẹp của phòng nghỉ tạo nên những âm thanh ám muội khiến da mặt cô nóng bừng.
"Nhược Vũ... nhìn tôi..." – Anh ép cô phải mở mắt, nhìn thẳng vào sự điên cuồng trong đáy mắt mình – "Em là của ai?"
"Của anh... em là của Phó Kính Thần..." – Cô vừa thở dốc vừa đáp, đôi tay siết chặt lấy tấm lưng rộng lớn của anh.
Cơn sóng tình triền miên kéo dài khiến thời gian như ngưng đọng. Trong phòng nghỉ riêng tư này, không còn một tổng tài máu lạnh hay một phu nhân kiêu ngạo, chỉ có hai linh hồn đang cố gắng lấp đầy những khoảng trống cho nhau.
Khi mọi thứ lắng xuống, Phó Kính Thần ôm chặt cô vào lòng, cả hai đều đẫm mồ hôi. Anh hôn nhẹ lên trán cô, giọng nói vẫn còn vương chút dư vị tình dục:
"Ngoan ngoãn ở đây ngủ một lát. Xong việc tôi đưa em đi mua điện thoại."
Nhược Vũ mỉm cười, rúc vào ngực anh như một chú mèo nhỏ thỏa mãn. Cô biết, bức tường băng trong lòng anh đã thực sự bắt đầu tan chảy.