Thành phố S vào mùa mưa, không khí mang theo cái lạnh thấu xương và mùi ẩm mốc của bùn đất.
Tô Khuê đứng dưới mái hiên của một quán bar sang trọng, chiếc váy mỏng manh đã ướt đẫm, dán chặt vào cơ thể gầy gò nhưng có những đường cong ẩn hiện đầy mê hoặc. Cô run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì xấp giấy nợ trong túi xách như một tảng đá nghìn cân đang kéo cô xuống vực thẳm.
“Mẹ cần phẫu thuật, nếu không có tiền trước sáng mai…” – Ý nghĩ đó khiến đôi môi cô trắng bệch.
Két—!
Tiếng phanh xe chói tai cắt ngang màn mưa. Một chiếc Rolls-Royce đen bóng dừng ngay trước mặt cô. Cửa kính xe hạ xuống, để lộ gương mặt một người đàn ông ẩn hiện trong bóng tối của khoang xe hạng sang.
Ánh sáng từ bảng hiệu đèn neon của quán bar hắt vào, tạc nên một góc nghiêng hoàn hảo nhưng lạnh lùng như tượng đá. Thẩm Lục Tư – cái tên mà chỉ cần nhắc đến cũng đủ khiến giới kinh doanh thành phố S phải kiêng dè. Anh ta không nhìn cô bằng sự thương hại, mà bằng một sự thèm khát kỳ lạ trộn lẫn với nỗi đau đớn bị kìm nén.
“Lên xe.” – Giọng nói trầm thấp, mang theo uy lực không thể chối từ.
Tô Khuê mím môi, bước chân cô khựng lại một giây trước khi mở cửa bước vào. Bên trong xe thoang thoảng mùi gỗ đàn hương và mùi thuốc lá đắt tiền. Sự ấm áp đột ngột khiến cô rùng mình.
Thẩm Lục Tư vẫn không quay sang nhìn cô, anh ta tựa lưng vào ghế, đôi mắt nhắm nghiền nhưng hơi thở lại có chút dồn dập.
“Ngẩng mặt lên.” – Anh ra lệnh.
Tô Khuê run rẩy ngẩng đầu. Ngay khi ánh mắt hai người chạm nhau, cô thấy đồng tử của anh ta co rụt lại. Một bàn tay to lớn, thô bạo đột ngột bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải đối diện với sự cuồng nhiệt đang bùng cháy trong mắt anh.
“Giống… giống đến điên dại.” – Anh ta thì thầm, giọng nói khản đặc như người đang mê sảng.
Ngón tay cái của anh miết mạnh lên làn môi mọng nước của cô, đau đến mức Tô Khuê phải thốt lên một tiếng rên nhẹ. Tiếng rên ấy như một mồi lửa ném vào kho xăng. Lục Tư đột ngột đẩy cô ngã xuống ghế da mềm mại, cả cơ thể to lớn đè ép lên người cô.
“Tô Khuê, đúng không? Một ca phẫu thuật tim, năm tỷ đồng đổi lấy ba năm của em. Trong ba năm này, em không phải là em. Em là Lâm Hạ.”
Tô Khuê cảm thấy hơi thở của anh phả vào cổ mình, nóng rực và đầy nguy hiểm. Cô biết Lâm Hạ là ai – người con gái đã chết trong một vụ tai nạn ba năm trước, người duy nhất Thẩm Lục Tư từng yêu đến mức phát điên.
“Tôi… tôi chấp nhận.” – Cô nhắm mắt, nước mắt hòa cùng nước mưa lăn dài trên gò má.
Lục Tư cười lạnh, một nụ cười không có hơi ấm. Anh ta không chờ đợi thêm, bàn tay thô bạo xé toạc vai áo ướt sũng của cô, để lộ làn da trắng ngần như sứ dưới ánh đèn xe mờ ảo.
“Tốt. Vậy thì bắt đầu diễn vai của em đi. Nhớ lấy, đừng bao giờ để tôi nghe thấy tên thật của em phát ra từ khuôn miệng này.”
Tiếng mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, át đi tiếng vải vóc rách toạc và tiếng thở dốc nghẹn ngào bên trong xe. Trong khoảnh khắc đau đớn khi anh thô bạo xâm chiếm, Tô Khuê chỉ nghe thấy anh nghiến răng gọi một cái tên trong sự tuyệt vọng vô bờ:
“Lâm Hạ… tại sao em lại bỏ anh?”
Trái tim Tô Khuê thắt lại. Giao dịch này, hóa ra không chỉ bán đi thân xác, mà còn là khởi đầu của một kiếp sống trong bóng ma của một người quá cố.