MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Đến Phát ĐiênChương 2

Độc Chiếm Đến Phát Điên

Chương 2

741 từ · ~4 phút đọc

Chiếc Rolls-Royce dừng lại trước một biệt thự cổ kính nằm tách biệt trên đỉnh đồi. Tô Khuê bước xuống xe, chân run đến mức suýt ngã nếu không có cánh tay sắt đá của Thẩm Lục Tư kịp thời siết chặt eo cô. Cả người cô vẫn còn vương lại dấu vết của cuộc hoan lạc chóng vánh và tàn nhẫn trong xe, đau đớn như bị xé rách.

Anh không nói lời nào, lôi cô xộc thẳng vào bên trong.

Dàn người hầu trong nhà đứng thành hai hàng dài, cúi đầu cung kính. Nhưng khi họ ngước mắt nhìn thấy Tô Khuê, tất cả đều đồng loạt hít một hơi khí lạnh. Những tiếng xì xào cực nhỏ vang lên: “Giống quá… giống như cô chủ đã sống lại vậy.”

Lục Tư mặc kệ tất cả, anh đẩy cô vào một căn phòng ngủ rộng lớn ở tầng hai. Căn phòng ngập tràn tông màu trắng và xanh nhạt – màu sắc yêu thích của Lâm Hạ. Mùi hương hoa ly thanh khiết tỏa ra nồng nặc, nhưng đối với Tô Khuê, nó giống như mùi của một ngôi mộ sang trọng.

“Tắm rửa sạch sẽ đi. Tẩy sạch cái mùi nghèo hèn trên người em.”

Anh ném lên giường một bộ váy ngủ lụa mỏng manh màu ngọc trai. Tô Khuê nhìn bộ váy, môi run rẩy: “Thẩm tổng… tôi cần tiền cho mẹ tôi ngay bây giờ.”

Thẩm Lục Tư đang cởi bỏ cravat, động tác khựng lại. Anh tiến sát về phía cô, áp lực tỏa ra khiến cô phải lùi lại cho đến khi lưng chạm sát vào tường. Anh nâng cằm cô lên, ánh mắt sắc lẹm như dao: “Tiền đã chuyển vào tài khoản bệnh viện. Từ giây phút này, em không có quyền ra điều kiện. Thứ tôi cần là một Lâm Hạ biết nghe lời, chứ không phải một Tô Khuê ham tiền.”

Nói đoạn, anh đẩy cô vào phòng tắm.

Tưới dòng nước nóng lên cơ thể đầy vết bầm tím, Tô Khuê nhìn mình trong gương. Hơi nước làm mờ mịt không gian, nhưng gương mặt này, đôi mắt này quả thật là một cái tội nghiệt. Cô tự hỏi, nếu một ngày anh ta nhận ra cô và Lâm Hạ là hai linh hồn hoàn toàn khác biệt, liệu anh ta có bóp chết cô không?

Khi cô bước ra khỏi phòng tắm, Thẩm Lục Tư đang ngồi trên ghế bành, trên tay là một ly rượu vang đỏ thẫm như máu. Anh nhìn cô, ánh mắt đờ đẫn trong giây lát.

“Lại đây.”

Tô Khuê ngoan ngoãn đi tới, quỳ dưới chân anh theo bản năng của một kẻ vừa bán đi lòng tự trọng. Lục Tư đặt ly rượu xuống, bàn tay to lớn luồn vào mái tóc còn ẩm ướt của cô, ép cô phải tựa đầu lên đùi anh.

“Lâm Hạ không bao giờ dùng xà phòng mùi cam quýt. Ngày mai, quản gia sẽ đổi toàn bộ đồ dùng của em.”

Bàn tay anh bắt đầu lướt xuống cổ, rồi dừng lại ở vị trí trái tim đang đập loạn của cô. Bất ngờ, anh cúi xuống, cắn mạnh vào bờ vai trắng ngần của cô một lần nữa, để lại một dấu răng rỉ máu.

“Á!” – Tô Khuê đau đớn thốt lên.

“Đau sao?” – Lục Tư khàn giọng, ánh mắt bỗng trở nên cuồng loạn. Anh lật nhào cô xuống tấm thảm lông cừu dày dặn, cơ thể cao lớn một lần nữa đè nặng lên. “Nỗi đau của em có bằng một phần nghìn nỗi đau của tôi khi nhìn cô ấy chết đi không?”

Anh thô bạo xé mở vạt váy lụa vừa mới mặc vào. Trong căn phòng ngập ngụa mùi hoa ly và hơi men, Thẩm Lục Tư lại một lần nữa lao vào cô như một con thú bị thương đang tìm cách trả thù định mệnh.

Tô Khuê cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc. Trong bóng tối, cô nghe thấy tiếng anh thở dốc bên tai, đầy sự chiếm hữu nhưng cũng đầy cô độc: “Hạ Hạ… đừng rời xa anh lần nữa. Nếu em còn dám biến mất, anh sẽ xiềng xích em lại, nhốt em ở đây mãi mãi.”

Tô Khuê nhìn lên trần nhà hoa lệ, trái tim trống rỗng. Cô biết, mình không phải là người cứu rỗi anh, mà chỉ là món đồ chơi để anh gặm nhấm nỗi đau của chính mình.