MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Đến Phát ĐiênChương 3

Độc Chiếm Đến Phát Điên

Chương 3

932 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng ban mai nhạt nhòa xuyên qua lớp rèm voan mỏng, nhưng không mang lại chút hơi ấm nào cho căn phòng rộng lớn. Tô Khuê tỉnh dậy với cảm giác toàn thân như bị xe nghiền qua, những dấu vết xanh tím trên làn da trắng sứ là minh chứng cho một đêm cuồng loạn không chút nương tình của Thẩm Lục Tư.

Bên cạnh cô, vị trí của người đàn ông đã lạnh ngắt từ lâu.

Cửa phòng bật mở, một người phụ nữ trạc tuổi trung niên bước vào với gương mặt không cảm xúc. Đó là bà Trương, quản gia của Thẩm gia.

“Cô Tô, Thẩm tổng dặn tôi đưa cô đi chuẩn bị. Mười giờ sáng nay có khách quý đến dùng bữa.”

Bà Trương đặt lên giường một chiếc hộp nhung sang trọng. Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương có hình giọt nước. Tô Khuê nhận ra nó, đây là món quà đắt giá nhất mà Thẩm Lục Tư từng đấu giá để tặng cho Lâm Hạ trong ngày kỷ niệm một năm yêu nhau. Tấm ảnh đó từng đại náo các mặt báo thời bấy giờ.

“Đeo nó vào. Và nhớ, hôm nay cô là Lâm tiểu thư, không phải Tô tiểu thư.” – Giọng bà quản gia lạnh lùng, chứa đựng sự khinh miệt rõ rệt dành cho kẻ bán thân.

Tô Khuê nhìn mình trong gương. Sau hai tiếng đồng hồ được các thợ trang điểm riêng uốn nắn, người trong gương dường như không còn là cô nữa. Kiểu tóc xoăn sóng nhẹ nhàng, đôi môi đỏ mọng hơi hững hờ, ngay cả cách vẽ lông mày cũng được chỉnh sửa để toát lên vẻ thanh cao, thoát tục của Lâm Hạ.

Tại phòng khách, Thẩm Lục Tư đang ngồi đối diện với một người đàn ông có vẻ ngoài phóng khoáng – Giang Vũ, người bạn thân duy nhất biết rõ mọi bí mật của anh.

“Lục Tư, cậu định cứ sống mãi với bóng ma đó sao? Cậu…”

Giang Vũ chưa nói hết câu thì khựng lại. Từ trên cầu thang, Tô Khuê chậm rãi bước xuống. Từng bước chân, cách đặt tay lên lan can gỗ đều được bà Trương huấn luyện kỹ lưỡng.

Giang Vũ đánh rơi ly cà phê trên tay, mảnh sứ vỡ tan tành. Anh ta đứng bật dậy, lắp bắp: “Lâm… Lâm Hạ? Không thể nào, cô ấy đã…”

Thẩm Lục Tư không nhìn bạn mình, đôi mắt sâu hoắm của anh dán chặt vào bóng dáng vừa xuất hiện. Anh đứng dậy, bước tới nắm lấy eo Tô Khuê, kéo mạnh cô vào lòng mình với một tư thế sở hữu tuyệt đối.

“Chào hỏi đi.” – Lục Tư thì thầm vào tai cô, hơi thở của anh khiến cô rùng mình.

“Chào anh Giang, lâu rồi không gặp.” – Tô Khuê cất lời. Giọng nói cô trong trẻo nhưng không có linh hồn, đúng như những gì anh ta yêu cầu.

Giang Vũ sau khi hoàn hồn, tiến lại gần soi xét. Anh ta nhìn thấy vết cắn mờ ám ở cổ Tô Khuê mà sợi dây chuyền không che hết được, rồi nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự cam chịu của cô. Anh ta cười nhạt, quay sang Lục Tư: “Cậu điên thật rồi. Đây không phải Lâm Hạ, đây chỉ là một con búp bê có khuôn mặt giống cô ấy thôi. Lục Tư, cậu đang tự lừa mình dối người, hay đang nhục mạ người đã khuất?”

Bàn tay Thẩm Lục Tư siết chặt eo Tô Khuê đến mức cô phải khẽ rên lên vì đau. Gân xanh trên trán anh giật mạnh.

“Câm miệng!” – Anh quát lên, rồi quay sang nhìn Tô Khuê, ánh mắt đầy sự tàn nhẫn. “Chứng minh cho cậu ta thấy, cô ấy có phải Lâm Hạ hay không.”

Trước sự ngỡ ngàng của Giang Vũ, Thẩm Lục Tư bất ngờ xoay người Tô Khuê lại, ép cô lên mặt bàn đá lạnh lẽo ngay giữa phòng khách. Anh thô bạo nâng cằm cô lên, trao một nụ hôn nồng nặc mùi rượu và sự phẫn nộ. Bàn tay anh không kiêng dè mà luồn vào dưới lớp váy mỏng, chạm vào những vùng nhạy cảm ngay trước mặt người khác.

Tô Khuê hốt hoảng, hai tay đẩy ngực anh: “Đừng… Thẩm tổng, có người…”

“Chẳng phải em rất cần tiền sao?” – Anh gầm nhẹ vào môi cô, giọng nói đầy sự sỉ nhục. “Diễn cho tốt vào. Nếu Giang Vũ không tin em là Lâm Hạ, em sẽ không nhận được một xu nào cho ca phẫu thuật của mẹ em đâu.”

Nước mắt Tô Khuê trào ra, nhòe đi lớp trang điểm đắt tiền. Cô buông xuôi đôi tay, nhắm nghiền mắt lại, để mặc cho người đàn ông quyền lực ấy dày vò cơ thể mình như một món đồ chơi tiêu khiển trước mặt bạn bè.

Giang Vũ quay mặt đi, không nỡ nhìn cảnh tượng nhục nhã ấy, anh ta gằn giọng trước khi bỏ ra ngoài: “Thẩm Lục Tư, cậu không yêu cô ấy. Cậu chỉ đang phát tiết sự hận thù lên một kẻ vô tội mà thôi.”

Căn phòng khách rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Lục Tư và tiếng nấc nghẹn của Tô Khuê. Anh nhìn cô, nhìn giọt nước mắt lăn dài, nhưng thay vì mủi lòng, anh lại cảm thấy một sự khoái cảm vặn vẹo. Bởi vì khi cô đau đớn, cô trông giống Lâm Hạ nhất – người con gái đã rời bỏ anh trong sự đau thương tột cùng.