MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Đến Phát ĐiênChương 4

Độc Chiếm Đến Phát Điên

Chương 4

928 từ · ~5 phút đọc

Thẩm Lục Tư ném một chiếc hộp bọc nhung đen lên giường. Bên trong là một thiết kế Haute Couture màu đỏ rực rỡ, xẻ cao tận đùi, đối lập hoàn toàn với phong cách thanh thuần thường ngày của Lâm Hạ.

“Thay đi. Tối nay có tiệc ở nhà họ Trịnh.”

Tô Khuê nhìn chiếc váy, đôi mắt thoáng qua sự do dự: “Bà Trương nói… Lâm tiểu thư chỉ thích màu trắng và xanh nhạt.”

Lục Tư đang cài khuy măng sét, động tác bỗng khựng lại. Anh tiến về phía cô, hơi thở mang theo sự áp bức nặng nề. Anh thô bạo túm lấy một lọn tóc của cô, kéo nhẹ ra sau để cô phải ngước nhìn mình.

“Lâm Hạ thích màu trắng, nhưng tôi thích nhìn em trong màu đỏ. Đừng quên, em là món đồ tôi mua về để giải trí, không phải để em dạy tôi cách yêu Lâm Hạ.”

Hóa ra, anh ta vừa muốn cô giống người cũ, lại vừa muốn vấy bẩn hình bóng đó theo cách riêng của mình.

...

Bữa tiệc của giới hào môn thành phố S luôn là nơi xa hoa nhất, cũng là nơi bẩn thỉu nhất. Khi Thẩm Lục Tư bước vào với một người phụ nữ có gương mặt giống hệt người quá cố trên tay, cả khán phòng như bị đóng băng. Những tiếng xì xào nổi lên như sóng triều.

“Đó là… Lâm Hạ? Không thể nào, cô ta chết rồi mà!” “Chắc chắn là thế thân. Nhìn xem, khí chất hoàn toàn khác.”

Tô Khuê siết chặt tay vào cánh tay rắn chắc của Lục Tư. Cô cảm thấy mình như một sinh vật lạ bị nhốt trong lồng kính cho người ta chiêm ngưỡng. Đột nhiên, một gã đàn ông trung niên bụng phệ, ánh mắt dâm tà tiến lại gần – đó là lão Trịnh, một kẻ có thù hằn xưa kia với gia đình Lâm Hạ.

“Ồ, Thẩm tổng tìm đâu ra một con búp bê giống thật thế này?” Lão ta chìa bàn tay mập mạp ra, ý đồ muốn chạm vào vai Tô Khuê. “Nhìn làn da này xem, không biết cảm giác khi chạm vào có giống ‘hàng thật’ năm xưa không?”

Sắc mặt Thẩm Lục Tư tối sầm lại trong nháy mắt. Anh không thèm bắt tay, mà trực tiếp đổ ly rượu vang trên tay mình lên đầu lão Trịnh. Chất lỏng đỏ thẫm chảy dài trên mặt lão ta, trông cực kỳ nhục nhã.

“Cút.” – Giọng anh lạnh đến thấu xương.

Không khí đông cứng. Lục Tư không ở lại thêm một giây nào, anh lôi xộc Tô Khuê ra khỏi sảnh tiệc, hướng thẳng về phía bãi xe vắng vẻ.

Vừa vào trong xe, anh không chờ tài lái xe lên, mà trực tiếp đè cô xuống ghế sau. Sự giận dữ và ghen tuông vặn vẹo bùng nổ. Anh thô bạo xé rách đường xẻ của chiếc váy đỏ, để lộ đôi chân dài trắng muốt đang run rẩy.

“Hắn ta muốn chạm vào em? Hửm?”

Anh cắn mạnh vào vành tai cô, bàn tay to lớn luồn vào trong áo lót, nhào nặn bầu ngực cô một cách tàn nhẫn. Tô Khuê đau đớn oằn mình, tiếng rên rỉ bị bóp nghẹt bởi nụ hôn cưỡng chế đầy mùi vị trừng phạt.

“Thẩm… Thẩm Lục Tư… đây là bãi đỗ xe… xin anh…”

“Sợ sao? Lúc nãy thấy gã đó nhìn em, em không thấy sợ?” Anh gầm lên, hơi thở hổn hển. “Nhớ cho kỹ, từ sợi tóc đến gót chân này đều là của tôi. Chỉ có tôi mới được nhìn, chỉ có tôi mới được chạm.”

Trong không gian chật hẹp của chiếc xe hạng sang, sự chiếm hữu của anh ta biến thành một cuộc xâm chiếm đầy nhục dục. Anh không dùng bao cao su, trực tiếp đâm xuyên qua cô trong một tư thế đầy tủi nhục. Tiếng da thịt va chạm chát chúa hòa cùng tiếng mưa bắt đầu rơi nặng hạt bên ngoài cửa kính mờ sương.

Tô Khuê cắn chặt mu bàn tay để không bật ra tiếng khóc. Trong cơn mê loạn, cô thấy Lục Tư nhìn mình bằng ánh mắt đầy mâu thuẫn – vừa yêu thương điên dại, vừa căm hận thấu xương.

“Nói đi, em là của ai?” – Anh ép cô nhìn vào mắt mình.

“Là… của anh… em là của anh.” – Cô thều thào, nước mắt lăn dài.

Lục Tư thỏa mãn vùi đầu vào cổ cô, bắn sâu vào bên trong cơ thể cô như muốn khảm sâu sự tồn tại của mình vào linh hồn người phụ nữ này. Nhưng ngay khoảnh khắc đỉnh điểm, anh lại thì thầm một câu khiến lòng Tô Khuê nguội lạnh:

“Hạ Hạ, nếu em ngoan thế này từ sớm, anh đã không phải hận em đến thế.”

Cô nhắm mắt lại. Trái tim cô vốn đã chết từ đêm mưa ấy, giờ đây chỉ còn lại một cái xác không hồn, lặng lẽ chịu đựng sự giày vò nhân danh một tình yêu không thuộc về mình.

Gợi ý cho Chương 5:

Tô Khuê bắt đầu có những biểu hiện của việc mang thai (hoặc một sự cố sức khỏe khiến cô ngất xỉu). Điều này làm Thẩm Lục Tư hoảng loạn. Đồng thời, anh ta bắt đầu nhận ra một bí mật nhỏ: Tô Khuê có một tài năng thiên bẩm (như vẽ tranh hoặc đàn piano) mà Lâm Hạ hoàn toàn không có, khiến anh ta bắt đầu bối rối về việc mình đang yêu cái xác hay yêu người phụ nữ trước mặt.