Sau đêm cuồng loạn ở bãi đỗ xe, Thẩm Lục Tư dường như càng trở nên cực đoan hơn. Anh không cho phép Tô Khuê rời khỏi biệt thự nửa bước. Cô giống như một món đồ cổ quý giá bị giấu kín trong căn phòng nồng nặc mùi hoa ly, chỉ được mang ra để anh "thưởng thức" khi màn đêm buông xuống.
Sáng hôm nay, Thẩm Lục Tư không đến công ty sớm. Anh ngồi ở bàn ăn, thanh lịch cắt từng miếng bít tết còn vương chút máu, ánh mắt không rời khỏi Tô Khuê. Cô đang ngồi đối diện, mặc chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh, gương mặt tái nhợt vì thiếu ngủ và vì những trận hoan lạc kéo dài đến tận tờ mờ sáng.
“Ăn đi. Em gầy quá rồi.” – Anh đẩy đĩa thức ăn sang, giọng nói mang theo sự ra lệnh.
Tô Khuê nhìn miếng thịt, một cảm giác buồn nôn đột ngột xộc lên từ cuống họng. Cô che miệng, chạy nhanh vào phòng vệ sinh ngay cạnh đó, nôn thốc nôn tháo.
Thẩm Lục Tư sầm mặt, anh buông dao dĩa, bước theo sau. Nhìn bóng dáng nhỏ bé đang run rẩy bên bồn sứ, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng phức tạp – vừa là sự lo lắng bản năng, vừa là một sự chiếm hữu đáng sợ. Anh nghĩ đến khả năng cô có thai. Nếu cô mang trong mình giọt máu của anh, liệu bóng ma của Lâm Hạ có thể thực sự biến mất?
Anh thô bạo kéo cô đứng dậy, áp cô vào bức tường đá lạnh lẽo của phòng tắm.
“Có thai sao?” – Anh gằn giọng, bàn tay to lớn đặt lên vùng bụng phẳng lỳ của cô, miết nhẹ nhưng đầy áp lực.
Tô Khuê sợ hãi lắc đầu, giọng cô thều thào: “Không… chỉ là tôi thấy không khỏe. Có lẽ là do tác dụng phụ của thuốc tránh thai mà anh bắt tôi uống.”
Nghe thấy hai chữ "thuốc tránh thai", ánh mắt Lục Tư bỗng chốc tối sầm. Một sự tức giận vô cớ bùng lên. Anh đã bắt cô uống, nhưng khi nghe cô nhắc lại, anh lại cảm thấy như thể cô đang khao khát được thoát ly khỏi anh, không muốn có bất kỳ sợi dây liên kết nào với anh.
“Thuốc?” – Anh cười lạnh, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn thường thấy. “Em sợ có con với tôi đến thế sao? Hay em cảm thấy mình không xứng để sinh con cho tôi?”
Anh đột ngột nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên bệ đá cao của bồn rửa mặt. Chiếc váy ngủ lụa trượt sang hai bên, để lộ đôi chân dài trắng muốt đang run rẩy trong không khí lạnh.
“Thẩm tổng… đây là phòng tắm… tôi mệt…” – Tô Khuê yếu ớt kháng cự, nhưng hai tay cô đã bị anh khóa chặt trên đỉnh đầu.
“Mệt? Nhưng cơ thể em lại rất thành thật.” – Lục Tư cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai nhạy cảm của cô, hơi thở nóng rực làm cô rùng mình.
Anh không cho cô thời gian để chuẩn bị. Sự xâm nhập đột ngột và mãnh liệt khiến Tô Khuê bật ra một tiếng hét nghẹn ngào. Trong không gian kín của phòng tắm, tiếng nước chảy từ vòi hoa sen chưa tắt hẳn hòa cùng tiếng da thịt va chạm chát chúa. Lục Tư như một con thú bị thương, anh trút giận lên cơ thể cô, mỗi cú va chạm đều sâu đến mức như muốn khảm vào tận xương tủy.
“Nhìn vào gương đi!” – Anh ép cô ngẩng đầu nhìn vào tấm gương lớn trước mặt.
Trong gương, cô thấy mình đang bị anh xoay người lại, tư thế đầy nhục nhã. Anh từ phía sau siết chặt eo cô, để lại những vết hằn đỏ rực trên làn da trắng sứ.
“Nhìn xem em đang run rẩy vì ai? Nhìn xem ai đang chiếm giữ em?” – Giọng anh khàn đặc, đầy dục vọng.
Tô Khuê nhìn người phụ nữ trong gương – gương mặt của Lâm Hạ, nhưng đôi mắt đầy lệ và sự tuyệt vọng ấy rõ ràng là của cô, của một Tô Khuê đang dần chết mòn. Cô đột ngột cười, một nụ cười thê lương.
“Anh nhìn vào gương… anh thấy người anh yêu… hay thấy một con điếm đang phục vụ anh?”
Câu nói ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào dục vọng đang bùng cháy của Lục Tư. Anh khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu. Sự tức giận khiến anh càng điên cuồng hơn. Anh xoay cô lại, đè cô xuống sàn nhà tắm lạnh buốt, nước từ vòi sen văng tung tóe làm ướt đẫm cả hai.
Trong làn nước xối xả, cuộc hoan lạc trở nên dữ dội và nguyên thủy hơn bao giờ hết. Lục Tư chiếm đoạt cô như thể đây là lần cuối cùng, như thể anh muốn xóa tan cái nụ cười thê lương kia của cô.
Khi mọi thứ kết thúc, Lục Tư mặc lại áo choàng tắm, lạnh lùng nhìn Tô Khuê đang nằm co quắp trên sàn nhà tắm ướt lạnh, tóc mai bết dính vào khuôn mặt nhợt nhạt. Anh ném cho cô một chiếc khăn tắm, giọng nói đã lấy lại sự bình tĩnh đáng sợ:
“Chuẩn bị đi. Chiều nay tôi đưa em đến phòng tranh. Lâm Hạ rất giỏi hội họa, tôi muốn em bắt đầu học vẽ. Đừng để người ta nói Lâm Hạ của tôi sau khi ‘trở về’ lại trở thành một kẻ vô dụng.”
Anh quay lưng bước đi, không hề hay biết rằng phía sau lưng mình, đôi bàn tay của Tô Khuê đang siết chặt.
Cô biết vẽ. Cô vốn là sinh viên xuất sắc của viện mỹ thuật trước khi biến cố gia đình xảy ra. Nhưng phong cách của cô là những mảng màu u tối, nổi loạn, trái ngược hoàn toàn với những bức tranh phong cảnh dịu dàng của Lâm Hạ.
Một ý nghĩ liều lĩnh nảy ra trong đầu cô: Nếu anh ta muốn cô vẽ, cô sẽ cho anh ta thấy một Lâm Hạ "vấy bẩn" mà anh ta chưa từng tưởng tượng nổi.