MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Đến Phát ĐiênChương 6

Độc Chiếm Đến Phát Điên

Chương 6

1,068 từ · ~6 phút đọc

Studio vẽ tranh nằm ở tầng cao nhất của một tòa nhà nghệ thuật, bốn bề là kính cường lực nhìn ra toàn cảnh thành phố S. Đây từng là nơi Thẩm Lục Tư dành riêng cho Lâm Hạ, mọi thứ từ giá vẽ đến những tuýp màu đắt đỏ nhất vẫn được giữ nguyên vẹn, như thể chủ nhân của chúng vừa mới rời đi vài phút trước.

“Vẽ đi. Vẽ lại bức ‘Hồ sen buổi sáng’ mà em từng vẽ cho tôi năm đó.” – Thẩm Lục Tư thản nhiên ngồi xuống ghế sofa da, châm một điếu thuốc, làn khói xám bao phủ lấy gương mặt góc cạnh.

Tô Khuê nhìn tấm toan trắng tinh khôi trước mắt, rồi nhìn vào đôi bàn tay mình. Đôi bàn tay này từng bị anh siết chặt đến bầm tím đêm qua, giờ đây lại phải cầm cọ để bắt chước một linh hồn khác.

Cô cầm cọ lên, nhưng thay vì vẽ những cánh sen hồng dịu dàng của Lâm Hạ, đôi tay cô như bị một thế lực nào đó dẫn dắt. Cô bắt đầu quệt những mảng màu đen đặc, tím sẫm và đỏ thẫm như máu. Cô không vẽ hồ sen, cô đang vẽ một chiếc lồng chim bằng sắt, bên trong là một đôi mắt tuyệt vọng đang rỉ máu.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Thẩm Lục Tư liếc nhìn màn hình rồi bước ra ban công nghe máy.

Tô Khuê như rơi vào trạng thái lên đồng. Cô bỏ cọ xuống, dùng chính những ngón tay của mình để miết màu lên toan. Màu đỏ dính đầy trên kẽ tay cô, trông như thể cô vừa trải qua một cuộc thảm sát nghệ thuật.

Mười phút sau, cửa kính ban công trượt mở. Thẩm Lục Tư bước vào, nụ cười nhạt trên môi bỗng chốc đông cứng khi nhìn thấy bức tranh trên giá vẽ.

Đó không phải là hồ sen. Đó là một cơn ác mộng.

“Em vẽ cái gì đây?” – Giọng anh trầm xuống, mang theo sự nguy hiểm tột độ.

Tô Khuê quay lại, mặt cô cũng dính một vệt màu đỏ ngang gò má, trông vừa u sầu vừa quyến rũ một cách kỳ lạ. Cô cười, nụ cười đầy sự thách thức: “Đây là Lâm Hạ trong lòng anh mà, đúng không? Một kẻ bị anh giam cầm đến mức linh hồn cũng biến dạng.”

Rầm!

Thẩm Lục Tư gạt bay đống màu vẽ trên bàn, anh lao đến tóm lấy eo cô, ép mạnh cô vào chính bức tranh còn chưa kịp khô màu.

“Em dám dùng gương mặt này để sỉ nhục cô ấy?” – Anh gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ.

Tấm lưng trần của Tô Khuê dính chặt vào lớp màu vẽ đặc quánh trên toan. Màu đen, màu đỏ loang lổ dính lên chiếc váy lụa trắng, rồi thấm vào da thịt cô. Sự lạnh lẽo của màu vẽ và sự nóng rực từ cơ thể Thẩm Lục Tư tạo nên một cảm giác kích thích điên rồ.

“Tôi không sỉ nhục cô ấy… tôi đang sỉ nhục anh!” – Tô Khuê không sợ hãi, cô dùng đôi bàn tay đầy màu vẽ ôm lấy cổ anh, để những vệt màu nhơ nhuốc dính đầy lên chiếc sơ mi trắng đắt tiền của anh.

Cơn giận của Lục Tư bị đẩy lên đến đỉnh điểm, nhưng ngay lập tức nó bị biến chuyển thành một luồng dục vọng đen tối. Nhìn cô trong bộ dạng lấm lem, nổi loạn và đầy sức sống thế này, anh bỗng thấy một sự khao khát mãnh liệt mà Lâm Hạ trước đây chưa bao giờ mang lại cho anh.

Anh thô bạo xé toạc váy cô ngay tại giá vẽ. Tiếng vải rách vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh của studio.

“Muốn sỉ nhục tôi bằng cách này sao? Được, vậy thì em hãy nhìn xem, kẻ em sỉ nhục sẽ hành hạ em thế nào.”

Anh xoay người cô lại, ép mặt cô sát vào bức tranh chiếc lồng sắt. Một bàn tay anh giữ chặt gáy cô, bàn tay kia thô bạo tách hai chân cô ra. Không có màn dạo đầu, anh đâm sầm vào cô từ phía sau với một lực đạo như muốn nghiền nát.

“Á…!” – Tô Khuê đau đớn kêu lên, đôi tay cô cào cấu vào tấm toan vẽ, làm những vệt màu càng trở nên hỗn loạn.

Tư thế này khiến cô phải đối diện trực tiếp với tác phẩm ám ảnh của mình. Mỗi một cú thúc mạnh bạo của anh như muốn đóng đinh cô vào chiếc lồng sắt mà cô vừa vẽ ra.

“Nhìn cho kỹ!” – Lục Tư thở dốc bên tai cô, giọng anh khản đặc vì thú tính. “Dù em có vẽ cái gì, dù em có là ai, thì đêm nay em cũng chỉ có thể rên rỉ dưới thân tôi thôi.”

Trong studio ngập tràn mùi tinh dầu vẽ và mùi hoan lạc, hai cơ thể quấn lấy nhau giữa đống màu đổ nát. Màu vẽ dính đầy trên người họ, màu đỏ trộn lẫn với mồ hôi, loang lổ trên sàn nhà như một bức tranh trừu tượng đầy tội lỗi.

Dục vọng nảy mầm từ sự căm ghét luôn mang lại cảm giác tê dại nhất. Lục Tư điên cuồng chiếm đoạt, anh không gọi tên Lâm Hạ nữa. Trong khoảnh khắc này, anh chỉ muốn chinh phục con ngựa hoang đang lồng lộn dưới thân mình.

Khi cơn sóng triều qua đi, Lục Tư gục đầu bên vai cô, hơi thở vẫn còn hỗn loạn. Anh nhìn thấy trên tấm toan, vết máu thật sự từ ngón tay bị xước của Tô Khuê hòa lẫn với màu vẽ đỏ thắm.

Anh bàng hoàng nhận ra, mình không hề cảm thấy tội lỗi với Lâm Hạ. Ngược lại, anh cảm thấy một sự hưng phấn chưa từng có khi ở bên cạnh "bản lỗi" này.

“Tô Khuê…” – Lần đầu tiên anh gọi tên thật của cô, dù chỉ là một tiếng thì thầm rất nhỏ.

Tô Khuê nằm bất động trên giá vẽ, nước mắt cô hòa cùng màu vẽ đen sẫm chảy xuống sàn. Cô đã thành công khơi gợi sự chú ý của anh vào bản thể thật của mình, nhưng cái giá phải trả chính là sự xâm thực càng thêm sâu sắc của ác ma này vào cuộc đời cô.