MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Chiếm Đến Phát ĐiênChương 7

Độc Chiếm Đến Phát Điên

Chương 7

946 từ · ~5 phút đọc

Sau buổi chiều náo loạn tại phòng tranh, Thẩm Lục Tư trở nên im lặng một cách đáng sợ. Anh không còn ép cô mặc những bộ váy trắng thuần khiết của Lâm Hạ nữa, nhưng bù lại, ánh mắt anh nhìn cô luôn mang theo sự dò xét, như muốn bóc tách từng lớp mặt nạ của người phụ nữ này.

Sáng hôm đó, một chiếc xe cũ kỹ đỗ trước cổng biệt thự Thẩm gia. Một chàng trai trẻ với gương mặt thanh tú nhưng hốc hác — Hà Dĩ Phong, người yêu cũ và cũng là bạn học cùng trường mỹ thuật với Tô Khuê — đang điên cuồng nhấn chuông.

Tô Khuê đang đứng bên cửa sổ tầng hai, tim cô gần như ngừng đập khi thấy bóng dáng quen thuộc ấy. Trước khi cô kịp phản ứng, bàn tay của Thẩm Lục Tư đã siết chặt lấy vai cô từ phía sau.

“Người quen sao?” – Giọng anh trầm thấp, phả vào tai cô cái lạnh thấu xương.

“Không… tôi không biết anh ta.” – Tô Khuê run rẩy phủ nhận. Cô biết nếu Lục Tư nhúng tay vào, Dĩ Phong sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Lục Tư cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh ra lệnh cho quản gia: “Mời anh ta vào.”

...

Phòng khách Thẩm gia chìm trong bầu không khí đặc quánh. Hà Dĩ Phong nhìn thấy Tô Khuê trong bộ dạng sang trọng nhưng đôi mắt lại vô hồn, anh ta xông tới muốn nắm lấy tay cô: “Khuê! Tại sao em lại ở đây? Tại sao em lại biến mình thành thế này vì tiền?”

Chát!

Một tiếng động khô khốc vang lên. Thẩm Lục Tư thong thả bước tới, chắn ngang giữa hai người. Anh lấy khăn tay lau nhẹ lòng bàn tay mình như thể vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu.

“Anh vừa gọi cô ấy là gì? Khuê?” Lục Tư nhếch mép, ánh mắt sắc lẹm. “Ở đây không có ai tên Khuê cả. Đây là Lâm Hạ, người phụ nữ của tôi.”

Hà Dĩ Phong tức giận hét lên: “Anh điên rồi! Cô ấy là Tô Khuê, cô ấy thích vẽ những mảng màu nổi loạn, cô ấy thích ăn cay, cô ấy không phải là món đồ để anh thay tên đổi họ!”

Càng nghe những lời miêu tả về một Tô Khuê chân thực, ngực Thẩm Lục Tư càng thắt lại vì một cảm giác khó chịu lạ kỳ. Anh quay lại nhìn Tô Khuê, thấy cô đang nhìn Dĩ Phong với ánh mắt đau đớn và thương cảm. Ánh mắt đó, cô chưa bao giờ dành cho anh.

Cơn ghen tuông điên cuồng bùng nổ. Lục Tư ra lệnh cho vệ sĩ: “Đánh gãy chân hắn, rồi ném ra ngoài.”

“Không! Đừng mà Lục Tư! Tôi xin anh!” – Tô Khuê lao đến ôm lấy chân anh, khóc lóc van nài.

Thẩm Lục Tư cúi xuống, túm lấy tóc cô, ép cô phải nhìn vào cảnh tượng Dĩ Phong bị lôi đi trong đau đớn. “Muốn tôi tha cho hắn? Được thôi. Vậy thì đêm nay, em phải chứng minh cho tôi thấy, trong lòng em chỉ có tôi, hoặc là Lâm Hạ.”

...

Đêm đó, biệt thự chìm trong sự u ám. Lục Tư lôi cô vào phòng ngủ, nhưng không phải căn phòng màu trắng của Lâm Hạ, mà là phòng làm việc lạnh lẽo của anh.

Anh ném cô lên chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn. Những tập hồ sơ rơi vãi khắp sàn.

“Nói đi, hắn ta đã chạm vào em ở đâu?” – Lục Tư vừa gầm lên vừa xé toạc lớp áo mỏng của cô.

Anh không dùng sự dịu dàng giả tạo nữa. Sự chiếm đoạt lần này mang đậm tính trừng phạt. Anh ép cô quỳ trên bàn, quay lưng về phía mình — một tư thế đầy tủi nhục.

“Á… xin anh… nhẹ một chút…” – Tô Khuê nấc nghẹn, trán cô đập vào mặt bàn gỗ lạnh ngắt.

“Nhẹ? Để em có thời gian nhớ về hắn sao?” – Lục Tư càng điên cuồng hơn. Mỗi cú thúc mạnh bạo như muốn đánh dấu quyền sở hữu lên từng tấc da thịt cô. Anh cắn mạnh vào sau gáy cô, nơi nhạy cảm nhất, để lại một vết sẹo tím tái.

Trong cơn mê loạn của nhục dục và đau đớn, Lục Tư ép cô phải nhìn vào tập hồ sơ trên bàn — đó là bệnh án của mẹ cô. “Nhìn cho kỹ, mạng sống của mẹ em, mạng sống của thằng tình nhân kia, đều nằm trong tay tôi. Em chỉ có một việc duy nhất: Ngoan ngoãn làm con búp bê của tôi.”

Tô Khuê cắn chặt môi đến bật máu. Sự hưng phấn của cơ thể phản bội lại lý trí của cô. Cô rên rỉ trong nước mắt, đôi tay vô lực bấu chặt vào mép bàn.

Lục Tư xoay người cô lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ ấy. Anh hôn lên những giọt nước mắt của cô, nhưng lời nói lại tàn nhẫn vô cùng: “Tô Khuê, em nghe rõ đây. Dù em có chết, xương cốt của em cũng phải thuộc về Thẩm gia này. Đừng bao giờ mong chờ kẻ khác đến cứu em.”

Kết thúc cuộc hoan lạc đầy bạo liệt, Lục Tư ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của cô. Anh nhận ra mình đã không còn gọi tên Lâm Hạ nữa. Sự hiện diện của Hà Dĩ Phong đã giúp anh xác định rõ một điều: Anh không chỉ yêu cái xác này, anh đang muốn nuốt chửng cả linh hồn của người phụ nữ mang tên Tô Khuê.