Sau đêm náo loạn ở phòng làm việc, Thẩm Lục Tư không còn giả vờ lịch thiệp nữa. Anh nhận ra rằng, chỉ cần nới lỏng dây xích một chút, Tô Khuê sẽ tìm cách bay đi. Sự thật rằng cô từng có một quá khứ nồng nhiệt với người đàn ông khác khiến máu trong người anh sôi sùng sục vì đố kỵ.
Sáng hôm sau, khi Tô Khuê tỉnh dậy, cô cảm thấy cổ chân mình nặng trĩu.
Một chiếc lắc chân bằng vàng ròng, được chạm khắc tinh xảo nhưng vô cùng chắc chắn, đã được khóa chặt vào cổ chân trái của cô. Nó không có khóa mở thông thường, mà là một chiếc khóa điện tử nhỏ xíu có đèn LED đỏ nhấp nháy — thiết bị định vị GPS toàn cầu.
"Tỉnh rồi sao?"
Thẩm Lục Tư ngồi bên cạnh giường, tay cầm một chiếc điều khiển nhỏ. Anh nhấn nút, chiếc lắc chân phát ra một xung điện nhẹ khiến chân Tô Khuê co rúm lại vì tê tái.
"Thẩm Lục Tư... anh làm cái gì vậy?" – Cô kinh hoàng nhìn anh.
"Để em không bao giờ đi nhầm đường nữa." – Anh thản nhiên vuốt ve lọn tóc của cô. "Từ nay về sau, em chỉ được phép di chuyển trong khuôn viên biệt thự. Nếu em bước ra khỏi cổng quá mười mét, thiết bị này sẽ báo động, và đôi chân của Hà Dĩ Phong sẽ không chỉ dừng lại ở việc bị đánh gãy đâu."
Tô Khuê nhìn người đàn ông trước mặt, cảm thấy anh ta không còn là một tổng tài si tình nữa, mà là một kẻ điên loạn. Cô uất ức hét lên: "Anh là đồ biến thái! Anh không yêu Lâm Hạ, anh cũng chẳng yêu tôi, anh chỉ yêu cái cảm giác được kiểm soát người khác thôi!"
Chát!
Lần này anh không đánh cô, nhưng anh đấm mạnh vào chiếc gối ngay sát đầu cô, khiến cô giật mình câm lặng.
"Phải, tôi biến thái đấy." – Anh gầm nhẹ, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu. "Tôi đã mất Lâm Hạ một lần, tôi sẽ không để cái xác này của cô ấy đi theo thằng đàn ông khác."
Anh thô bạo lật người cô lại, kéo hai tay cô ra sau lưng và dùng chiếc cravat lụa buộc chặt chúng lại. Tô Khuê giãy giụa, nhưng chiếc lắc chân vàng chạm vào nhau tạo nên những tiếng keng keng đầy nhục nhã.
"Thả tôi ra! Thẩm Lục Tư, tôi hận anh!"
"Hận đi. Miễn là em ở dưới thân tôi mà hận."
Anh không cởi bỏ quần áo của cả hai, chỉ thô bạo kéo khóa quần mình và vén váy cô lên. Trong tư thế bị trói tay và nằm sấp, Tô Khuê hoàn toàn không có khả năng phản kháng. Anh xâm nhập vào cô từ phía sau, mỗi cú thúc đều mang theo sự giận dữ và trừng phạt.
Tiếng chiếc lắc chân vàng va chạm theo nhịp điệu hoan lạc vang lên đều đặn trong căn phòng yên tĩnh, như một bản nhạc tang lễ cho sự tự do của cô. Lục Tư cắn mạnh vào bả vai cô, để lại những dấu vết chồng chất lên nhau.
"Nói! Em là của ai?" – Anh vừa thúc mạnh vừa gầm lên.
Tô Khuê cắn chặt gối, nước mắt làm ướt đẫm tấm ga giường. Cô không trả lời.
Anh lại nhấn nút trên chiếc điều khiển. Một luồng điện nhẹ từ chiếc lắc chân khiến cơ thể cô co giật, các cơ co thắt lại đột ngột khiến cảm giác đau đớn và khoái cảm kỳ lạ trộn lẫn vào nhau, đẩy cô lên đỉnh điểm của sự chịu đựng.
"Nói!"
"Là của... của anh..." – Cô thều thào trong tiếng nấc. "Tôi là món đồ chơi... của anh..."
Lục Tư thỏa mãn, anh ôm lấy cơ thể đang run rẩy của cô, bắn sâu vào bên trong. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương của cô như một kẻ nghiện.
"Ngoan lắm. Chỉ cần em ngoan, tôi sẽ cho mẹ em những điều kiện chữa trị tốt nhất. Còn nếu em dám có ý định bỏ trốn..." – Anh dừng lại, hôn lên chiếc lắc chân vàng đang lấp lánh trên cổ chân cô. "... Tôi sẽ cắt bỏ đôi chân này, để em mãi mãi chỉ có thể bò dưới chân tôi."
Tô Khuê nhắm mắt lại, một sự tuyệt vọng đen tối bao trùm lấy cô. Cô biết, Thẩm Lục Tư đã hoàn toàn phát điên. Anh ta không còn nhìn thấy Lâm Hạ nữa, anh ta đang nhìn thấy một Tô Khuê bị anh ta bẻ gãy đôi cánh, và anh ta tận hưởng điều đó.
Trong góc phòng, chiếc camera ẩn vẫn âm thầm ghi lại mọi cử động của cô. Thẩm Lục Tư muốn chắc chắn rằng, ngay cả khi anh không ở nhà, mọi hơi thở của cô đều nằm trong tầm mắt của anh.